1. Tốc độ tăng trưởng: Theo báo cáo vào năm 2022 của nhóm nghiên cứu Redstar Capital, thị trường đồ ăn vặt Trung Quốc đã duy trì tốc độ tăng trưởng kép hàng năm hơn 11% kể từ năm 2015. Trong tương lai, sẽ còn nhiều dư địa để tăng trưởng.
2. Địa bàn: Sự phổ biến chủ yếu được ghi nhận tại các thị trấn và thành phố nhỏ - nơi số lượng các cửa hàng đồ ăn vặt nhiều hơn cả cửa hàng trà sữa. Hầu hết đều được đầu tư trang trí bắt mắt, đủ ánh sáng, với diện tích lên tới hơn 100 mét vuông. Đặc biệt, giá thấp hơn đáng kể so với giá trong siêu thị.
3. Ngôi sao mới nổi: Super Ming và Busy For You hiện là hai thương hiệu phổ biến nhất. Nhiều chủ cửa hàng cho biết họ chọn tham gia thị trường vì tin rằng nhu cầu đối với mặt hàng này là vô tận. Chắc chắn mô hình sẽ thành công ở các thị trường chưa được khai thác.
4. #LeanFranchise & #BusyForYou: Trên trang web chính thức của mình, Busy For You quảng cáo hoạt động kinh doanh nhượng quyền đang mở rộng nhanh chóng, với trung bình 6 cửa hàng mới được mở mỗi ngày. Chuỗi chỉ có hơn 1.000 cửa hàng vào tháng 3 năm 2022 song đến cuối tháng 6 năm 2023, con số đó đã tăng lên 3.000. Công ty cho biết đang lên có kế hoạch “thâm nhập sâu vào các quận và thị trấn Trung Quốc”.
5. #LeanFranchise & #SuperMing, có trụ sở chính tại Yichun, tỉnh Giang Tây, chỉ có 84 cửa hàng trên toàn quốc vào những ngày đầu. Hiện hãng đã có hơn 2.200 cửa hàng, chủ yếu tập trung ở các thị trấn và thành phố nhỏ.
6. #LeanFranchise & #YummySnack, ra mắt tại tỉnh Tây Nam Tứ Xuyên vào năm 2021, mở hơn 100 cửa hàng mới mỗi tháng vào năm 2022, đồng thời lên kế hoạch mở thêm 16.000 cửa hàng nữa vào năm 2026.
7. Mô hình tinh gọn: Chen Haisheng sở hữu một cửa hàng đồ ăn vặt rộng 40 mét vuông ở quận Thiên Hà, trung tâm Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông. Anh cho biết việc thâm nhập thị trường rất dễ dàng. “Mô hình kinh doanh rất đơn giản và mức đầu tư ban đầu là tối thiểu. Chỉ cần bạn chọn đúng địa điểm và giữ giá cả cạnh tranh, bạn có thể kiếm tiền”
8. Nhu cầu cao: Giới trẻ đều có thu nhập khiêm tốn và không có sở thích gì đặc biệt. Ngoài tiền thuê nhà và thức ăn, phần lớn số tiền họ kiếm được sẽ dùng để mua đồ ăn vặt rẻ tiền. Chen Haisheng nói và cho biết thêm hóa đơn mỗi đơn hàng thường rơi vào khoảng 30 nhân dân tệ. Lợi nhuận hàng tháng khoảng 20.000 nhân dân tệ.
9. Mở rộng: Chen Haisheng dự định sẽ trở về nhà ở Thiều Quan, một thành phố nhỏ hơn nhiều ở phía bắc Quảng Đông, vì nghĩ rằng mở một cửa hàng tương tự ở khu vực kém phát triển sẽ cho lợi nhuận cao hơn.
10. Thị trường nông thôn: Li Wei, chủ một cửa hàng đồ ăn vặt ở quê hương Bằng Tường, Giang Tây, đã nhận ra tiềm năng từ các thành phố cấp thấp. Có diện tích khoảng 150 mét vuông, cửa hàng của anh không chỉ cung cấp thực phẩm mà còn bán đồ dùng nhà bếp, đồ gia dụng. Trung bình một khách hàng chi ít hơn 100 nhân dân tệ cho mỗi lần mua hàng. Công việc kinh doanh khá phát đạt.
11. Thị trường nhỏ, sức mua lớn: Người dân ở các thị trấn nhỏ có tiền, không nên đánh giá thấp sức mua của cư dân ở đây. Họ ít quan tâm đến thương hiệu. Ngoài sản phẩm của những công ty nổi tiếng như Want Want và Lays, Li chọn bán những thương hiệu giá rẻ, ít tên tuổi. Chúng mới là thứ mang lại phần lớn lợi nhuận cho anh.
12. Sức mạnh offline: Đối với người dân địa phương, họ có niềm tin cố hữu hơn vào các cửa hàng truyền thống và cảm thấy rằng mua sắm ngoại tuyến sẽ tốt hơn. Li cho biết cửa hàng mình tạo ra doanh thu hàng ngày khoảng 4.000 nhân dân tệ. Trong các đợt khuyến mãi đặc biệt, con số này có thể lên tới hơn 7.000 nhân dân tệ.
13. Cạnh tranh bằng Nhượng quyền: Gia nhập thị trường càng dễ, mức cạnh tranh càng cao. Để mở một cửa hàng trong một thị trường như vậy, con đường khả thi duy nhất là kinh doanh nhượng quyền. Nhượng quyền thương mại hứa hẹn mang lại sự lựa chọn toàn diện nhờ nguồn cung ứng giá thấp. Theo Li, những cửa hàng này tự thu hút sức mua của khách hàng mà không cần chào mời.
14. Bùng nổ Nhượng quyền: Chi phí nhượng quyền tùy thuộc vào mức độ phổ biến của chuỗi và loại dịch vụ cung cấp, song hầu hết là khoảng 50.000 nhân dân tệ. Các công ty cũng sẽ đặt ra các yêu cầu tối thiểu cho lần mua hàng đầu tiên của bên nhận quyền. Chẳng hạn như tại Super Ming, bên mua phải chi ít nhất 180.000 nhân dân tệ.
15. Chi phí không rẻ: Cộng thêm một số chi phí khác như phí quản lý, thiết bị, phí chuyển nhượng tiền thuê cửa hàng, nhân công…Tổng cộng, chi phí để mở một cửa hàng bán đồ ăn vặt ở thị trấn hoặc thành phố nhỏ lên tới khoảng 600.000 nhân dân tệ.
16. Thời gian hoàn vốn: Dựa trên lợi nhuận hàng tháng dự kiến của Li là 24.000 nhân dân tệ, anh chàng cần hơn 2 năm mới có thể hòa vốn.
17. Logistic và hàng tồn: Chủ sở hữu sẽ mua số lượng hàng tồn kho lớn để dễ dàng bổ sung vào kệ nếu hết. Hàng không bán được từ cửa hàng này sẽ được mang đến cửa hàng khác. Điều này giúp sản phẩm luôn chuyển động.
PS: Rủi ro thì vẫn có rất nhiều và bài toán cân bằng lợi ích giữa bên bán Nhượng quyền và bên Nhận quyền sẽ là bài toán muôn thủa. Nhưng với tốc độ đi của các chuỗi bán lẻ/ăn vặt tại Trung Quốc thì quá đáng nể. Chờ các chuỗi ăn vặt Việt Nam kiểu “tiền F&B, hậu retails” xuất hiện