Chào mọi người. Mình hiện là trưởng phòng ở một ngân hàng tầm trung, quản lý khoảng 10 người. Team mình nhìn chung khá ổn, công việc đều, mọi người hòa đồng, cũng có lúc áp lực nhưng chưa đến mức quá căng.
Trong team có một bạn sinh năm 1993, phụ trách một mảng khá đơn giản. Vấn đề không nằm ở chuyên môn, vì công việc của bạn ấy cũng không quá khó. Điều khiến mình mệt là thái độ làm việc.
Bạn ấy hay đi muộn, thỉnh thoảng nghỉ không báo trước, giao việc thì quên, hoặc làm chưa xong cũng không chủ động cập nhật. Nhiều lần mình phải hỏi thì mới nghe câu: "À cái này em chưa làm được."
Mỗi lần góp ý thì bạn ấy thường giải thích hoặc đổ cho hoàn cảnh, cho người khác, rất hiếm khi nhận phần trách nhiệm về mình. Trong cách giao tiếp với đồng nghiệp cũng vậy, nhiều lúc nói chuyện khá trống không, nhờ người khác giúp nhưng lại giống như đang ra lệnh. Thành ra không chỉ mình, mà khá nhiều người trong team và cả các phòng ban khác cũng từng phản ánh.
Thực ra mình cũng đã cố tạo điều kiện. Cuối năm mình vẫn đánh giá bạn ấy ở mức tốt để có thưởng Tết. Nhưng càng về sau mình càng thấy bản thân mất quá nhiều thời gian cho những việc rất nhỏ. Ngày nào cũng phải nhắc đi làm đúng giờ, nhắc báo tiến độ, nhắc hoàn thành việc. Trong khi mình còn rất nhiều việc khác cần xử lý.
Vừa rồi hợp đồng lao động của bạn ấy hết hạn. Sau khi cân nhắc khá lâu, mình quyết định không tái ký.
Có một điều mình thấy mình xử lý chưa tốt.
Lúc thông báo, mình không nói thẳng lý do mà chỉ bảo là phòng đang cắt headcount. Mình nghĩ nói vậy sẽ nhẹ nhàng hơn cho cả hai.
Nhưng sau đó sếp của mình có gọi bạn ấy lên hỏi chuyện. Sếp là người rất nhân văn, trước khi một nhân viên nghỉ việc đều muốn tìm hiểu rõ. Và sếp nói thẳng rằng lý do không tái ký là vì đánh giá hiệu quả công việc chưa đạt, chứ không phải cắt giảm nhân sự.
Điều khiến mình băn khoăn là khi làm việc trực tiếp với sếp lớn, bạn ấy lại rất chỉn chu. Không trễ deadline, cũng không cãi lời. Chỉ khi làm trong team mình thì những vấn đề cũ mới lặp đi lặp lại.
Hôm nay nhìn bạn ấy dọn bàn làm việc, mình mới biết bạn ấy đang gặp khó khăn về tài chính.
Tự nhiên mình thấy chùng xuống.
Mình cứ nghĩ mãi không biết quyết định của mình có quá cứng nhắc không. Mình có đang lấy đi cơ hội của một người chỉ vì những lỗi chưa đến mức quá nghiêm trọng không?
Có lúc mình nghĩ hay là nên cho bạn ấy thêm một cơ hội, ký tiếp hợp đồng 3 hoặc 6 tháng để xem có thay đổi được không. Nhưng nếu ký tiếp thì sau đó gần như sẽ phải ký hợp đồng không xác định thời hạn theo quy định, lúc ấy nếu mọi chuyện vẫn như cũ thì sẽ còn khó xử hơn.
Đây là lần đầu tiên mình phải đưa ra quyết định như vậy nên thật sự rất nặng lòng.
Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm gì? Tiếp tục với quyết định hiện tại hay cho nhân viên đó thêm một cơ hội nữa?
