Khi OPEC+ công bố tăng sản lượng thêm 206.000 thùng/ngày (bpd) kể từ tháng 4, quyết định này gần như không tạo được tác động đáng kể trong bối cảnh thị trường năng lượng đang bị chi phối bởi xung đột quân sự leo thang giữa Israel, Hoa Kỳ và Iran. Việc bổ sung khoảng 0,2% nhu cầu dầu toàn cầu vào thị trường chỉ mang tính trấn an ngắn hạn, khi các tình hình địa chính trị đang vượt xa phạm vi điều tiết của hạn ngạch sản xuất.
Mức tăng 206.000 bpd cao hơn dự báo 137.000 bpd của giới phân tích, hàm ý OPEC+ sẵn sàng mở van nguồn cung nếu cần thiết. Tuy nhiên, phản ứng thị trường cho thấy niềm tin rất hạn chế. Hợp đồng tương lai dầu Brent chuẩn quốc tế tăng vọt tới 13,6% ngay đầu phiên thứ hai, chạm đỉnh 12 tháng tại 82,37 USD/thùng trước khi điều chỉnh về quanh 79,10 USD trong phiên châu Á — minh chứng rõ ràng rằng cơ chế hình thành giá năng lượng hiện do rủi ro địa chính trị chi phối, không phải lịch trình sản xuất.
Eo biển Hormuz — điểm nghẽn năng lượng quan trọng nhất thế giới
Mối quan ngại trung tâm của thị trường tập trung vào Eo biển Hormuz, tuyến hàng hải hẹp vận chuyển khoảng 20 triệu thùng dầu và sản phẩm tinh chế mỗi ngày — tương đương gần 20% nguồn cung toàn cầu. Khi các chiến dịch không kích và tấn công tên lửa trả đũa làm thay đổi cấu trúc an ninh khu vực, chủ tàu và các công ty bảo hiểm ngày càng do dự trong việc đưa tàu vào vùng chiến sự. Trên thực tế, tuyến vận tải này đang trong trạng thái gián đoạn nghiêm trọng.
Yếu tố giảm thiểu rủi ro tạm thời là Iran chưa chủ động phong tỏa hoàn toàn tuyến đường. Nếu đạt được lệnh ngừng bắn, hoạt động vận chuyển có thể khôi phục tương đối nhanh, qua đó giải tỏa nút thắt nguồn cung mà không gây tổn thương cấu trúc lâu dài cho thương mại năng lượng. Tuy nhiên, kịch bản này hoàn toàn phụ thuộc vào thời điểm — và khả năng — chấm dứt xung đột.

Việc Iran tấn công các mục tiêu dân sự tại Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất có thể được xem là một sai lầm chiến lược nghiêm trọng hoặc một bước leo thang có tính toán. Diễn biến tiếp theo phụ thuộc vào khả năng duy trì chiến dịch quân sự của Tehran và năng lực duy trì ổn định xã hội của Abu Dhabi.
Điều chỉnh phía cầu: lực đỡ hạn chế cho thị trường
Trong khi nguồn cung đối mặt gián đoạn, động lực phía cầu có thể tạo ra phần nào lực cân bằng. Trung Quốc — quốc gia nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới — nhiều khả năng sẽ cắt giảm đáng kể khối lượng nhập khẩu. Sau khi ước tính nhập khẩu tháng 2 đạt 13,42 triệu bpd, gần chạm kỷ lục, mức giá tăng mạnh buộc các nhà mua Trung Quốc dự kiến giảm đơn hàng tới 2 triệu bpd cho các lô giao tháng 5–6.
Ấn Độ, nhà nhập khẩu lớn thứ hai châu Á, cũng phải tái cân bằng chiến lược. Sau cam kết giảm mua dầu Nga dưới áp lực từ chính quyền Donald Trump, New Delhi nhiều khả năng đảo chiều chính sách, ưu tiên an ninh năng lượng hơn cam kết ngoại giao — đặc biệt khi hành động quân sự của Mỹ đối với Iran là nguyên nhân trực tiếp làm gia tăng rủi ro nguồn cung đối với Ấn Độ.

LNG — rủi ro bị đánh giá thấp
Ngoài dầu thô, thị trường khí tự nhiên hóa lỏng cũng chịu tác động đáng kể. Qatar — quốc gia chiếm khoảng 20% nguồn cung LNG toàn cầu — vận chuyển toàn bộ sản lượng qua Eo biển Hormuz. Nếu tuyến vận tải bị phong tỏa kéo dài, cú sốc nguồn cung sẽ lan sang thị trường khí châu Á và châu Âu, buộc người mua nhạy cảm với giá cắt giảm giao dịch giao ngay và làm chậm quá trình tái tích trữ.
Cục diện thị trường
Dự trữ dầu chiến lược, gia tăng sản lượng từ các nhà xuất khẩu ngoài OPEC và sự suy giảm nhu cầu do giá cao đều đóng vai trò như bộ giảm chấn. Tuy nhiên, biến số then chốt vẫn chưa có lời giải: xung đột sẽ kéo dài bao lâu? Khi giá năng lượng leo thang và áp lực chính trị gia tăng đối với Washington cùng các đồng minh, chi phí kinh tế của cuộc đối đầu có thể trở thành lực lượng quyết định thúc đẩy tiến trình hạ nhiệt.
Tư vấn đầu tư hàng hoá thông qua Sở giao dịch Hàng hoá Việt Nam (MXV)
- Mobile/ z.a.lo: 0867 091 553 ( Để tham gia room )
- Link nhóm zalo tin tức hàng hóa phái sinh: https://zalo.me/g/tdoxrn656
Cơ hội hiện tại: Bạc
Trong bối cảnh đó, xu hướng tháng của bạc đóng cây nến tháng 2 với cường độ tăng mạnh củng cố đà tăng trung - dài hạn chưa thay đổi ( biểu đồ khung tháng).
Khung kỹ thuật tuần, xu thế tăng áp đảo sau khi đã có tín hiệu xác nhận lực cầu trở lại quanh vùng hỗ trợ 70$ ở tuần trước nữa. Cây nến tuần trước đóng xanh với thân nến lớn và quan trọng vượt qua vùng kháng cự quan trọng quanh 90$ ( 90-92$)điều này càng gia tăng khả năng đà tăng sẽ tiếp tục mở rộng trong tuần này với các mục tiêu gần quanh 100-105$ trướ khi nghĩ đến mục tiêu đỉnh cũ.
Triển vọng trung hạn vẫn tích cực, với mục tiêu xa hơn trong quý I/2026 có thể đạt tới 150 USD/oz.

Phân tích này dựa trên giả định tỷ lệ vàng/bạc sẽ quay về các đáy lịch sử dài hạn quanh vùng 30-40, từng xuất hiện vào các chu kỳ cao điểm của bạc (1983, 1998, 2011). Nếu vàng bước vào siêu chu kỳ tăng mạnh lên 7.000-8.000 USD/oz, chỉ cần tỷ lệ vàng/bạc giảm về mức trung tính 35 thì giá bạc đã hàm ý mức tăng rất lớn, phản ánh tính đòn bẩy cao của bạc so với vàng.