Lấy vợ làm ngân hàng, tôi gần như phải lo hết việc nhà
Từ ngày lấy vợ làm ngân hàng, tôi gần như trở thành người lo việc nhà chính trong gia đình. Đưa đón con, dạy con học, họp phụ huynh, đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp... phần lớn đều do tôi làm. Nhiều lúc cũng có người hỏi sao vợ tôi không làm những việc đó, tôi cũng chẳng biết giải thích thế nào.
Trước đây, tôi từng nghĩ làm ngân hàng là một công việc khá nhàn. Ngồi văn phòng, ăn mặc lịch sự, môi trường sạch sẽ, thu nhập lại tốt. Nhưng từ khi lấy vợ và sống cùng một người làm ngân hàng nhiều năm, tôi mới hiểu công việc này áp lực hơn mình tưởng rất nhiều.
Vợ tôi hiếm khi về nhà trước 20h. Có hôm hai bố con tôi ăn cơm xong, con đã đi ngủ rồi vợ mới về. Người mệt rã rời nhưng vừa đặt túi xuống là điện thoại lại có tin nhắn công việc.
Công việc của vợ tôi gần như không có giờ nghỉ rõ ràng. Ngày nào cũng xoay quanh KPI, huy động tiền gửi, mở thẻ, bán bảo hiểm, chăm sóc khách hàng rồi gọi điện cho khách. Có những hôm chưa đạt chỉ tiêu, từ sáng đến tối lúc nào cô ấy cũng trong trạng thái căng thẳng.
Có lần vợ tôi về gần 22h chỉ vì phải rà soát lại một loạt chứng từ. Những ngày cuối tháng, cuối quý thì chuyện ở lại làm thêm gần như bình thường. Cuối tuần đưa con đi chơi, điện thoại của vợ vẫn liên tục có tin nhắn của khách với sếp.
Thành ra việc nhà gần như tự nhiên chuyển sang cho tôi.
Tôi đưa con đi học, chiều đón về, tối dạy con học rồi nấu cơm. Cuối tuần thì tranh thủ đi chợ, giặt quần áo, dọn nhà. Có hôm vợ về muộn, tôi để sẵn phần cơm trong bếp, chỉ cần về thì hâm nóng lên ăn.
Ban đầu tôi cũng có lúc thấy tủi thân. Người khác tan làm về thì hai vợ chồng cùng nhau chăm con, còn nhà tôi nhiều hôm chỉ có hai bố con. Nhưng sống lâu rồi tôi cũng hiểu nếu tôi không san sẻ thì có lẽ vợ rất khó trụ được với công việc hiện tại.
Có những hôm nhìn vợ về đến nhà, chưa kịp thay quần áo đã ngồi im một lúc vì quá mệt, tôi lại thấy thương nhiều hơn là trách.
Tôi từng nghĩ lương ngân hàng cao thì chắc cuộc sống cũng thoải mái. Nhưng sau này mới thấy có những thứ không thể tính bằng tiền. Vợ tôi có thu nhập tốt hơn trước, nhưng đổi lại là thời gian dành cho gia đình ít đi rất nhiều.
Tôi cũng từng nghe nhiều người nói phụ nữ lấy chồng rồi thì nên lo cho gia đình, nhưng nếu một người ngày nào cũng 8 giờ tối mới về, có hôm 10 giờ đêm mới xong việc thì thật sự muốn họ về nhà rồi tiếp tục làm hết việc nhà cũng rất khó.
Nhiều lúc tôi chỉ mong vợ có thể về sớm hơn một chút, ăn cùng bố con tôi một bữa cơm, cuối tuần có một ngày không phải nghe điện thoại công việc.
Làm chồng của một người làm ngân hàng, tôi mới hiểu phía sau cái vẻ ngoài quần áo đẹp, văn phòng sang và mức lương mà mọi người vẫn hay nhắc đến là rất nhiều áp lực mà người ngoài không nhìn thấy.
Có lẽ tôi không phải đang làm việc nhà thay vợ, mà chỉ là đang cố giữ cho gia đình mình không bị công việc của vợ cuốn đi mất.
