Mình năm nay hơn 50 tuổi, làm trong ngành ngân hàng gần 30 năm rồi. Nói thật thì từ ngày còn nhỏ mình chưa bao giờ nghĩ sau này sẽ làm ngân hàng. Thứ mình thích là máy tính. Hồi đó cứ có cái máy tính nào hỏng là mình lại ngồi mày mò, cài phần mềm, sửa lỗi, tìm hiểu đủ thứ. Thời đó internet còn chưa phổ biến như bây giờ nên chỉ cần học được cái gì mới là mình vui cả ngày.
Nhưng rồi đến lúc thi đại học, vì hoàn cảnh gia đình và nhiều lý do khác nên mình lại chọn ngành Ngân hàng. Ra trường thì đi làm đúng chuyên ngành, nghĩ bụng làm vài năm rồi tính tiếp. Ai ngờ cái "vài năm" đó kéo dài đến gần 30 năm.
Nhiều người hỏi mình có yêu nghề ngân hàng không.
Thật lòng thì không.
Có những giai đoạn đi làm chỉ vì trách nhiệm chứ không còn cảm giác hào hứng nữa. Ngày nào cũng hồ sơ, chỉ tiêu, khách hàng, họp hành... làm riết rồi thành quen. Cũng có lúc mình nghĩ hay nghỉ quách đi, kiếm việc gì mình thích làm cho vui.
Nhưng rồi lại thôi.
Vì nhìn đi nhìn lại, chính công việc này đã nuôi cả gia đình mình. Nhờ đồng lương ngân hàng mà mình mua được căn nhà đầu tiên, rồi mua đất, mua xe, nuôi con ăn học, lo cho bố mẹ hai bên. Đến bây giờ cũng có một khoản tiết kiệm đủ để nghĩ đến chuyện nghỉ hưu sớm.
Nhiều người bảo sao không mạnh dạn theo đuổi đam mê từ sớm.
Mình thấy câu đó đúng với người trẻ.
Còn ở tuổi của mình, nghỉ một công việc đã làm mấy chục năm để bắt đầu lại từ đầu ở một lĩnh vực hoàn toàn mới không phải chuyện đơn giản. Mình cũng không nghĩ một người ngoài 50 tuổi có thể cạnh tranh với những bạn trẻ hai mươi mấy tuổi trong ngành công nghệ.
Thế nên mình chọn cách thực tế hơn. Ban ngày vẫn làm tốt công việc của mình. Còn niềm yêu thích máy tính thì cất lại. Không phải vì hết thích, mà vì chưa đến lúc.
Giờ mình đang dần bàn giao công việc, cũng dự định nghỉ hưu trước tuổi 55. Điều đầu tiên mình muốn làm không phải đi du lịch hay nghỉ ngơi, mà là học lại những thứ mình từng thích. Có thể học lập trình, tìm hiểu AI, làm vài dự án cá nhân, hoặc đơn giản là ngồi cả ngày nghịch máy tính như hồi còn trẻ.
Lúc này mình không còn áp lực phải kiếm tiền từ đam mê nữa.
Thích thì học. Thích thì làm. Không ai giục. Không ai giao KPI.
Sau gần 30 năm đi làm, mình nhận ra không phải ai cũng may mắn kiếm được tiền từ thứ mình yêu thích. Có người chọn đam mê trước rồi tìm cách sống với nó. Có người giống mình, chọn sự ổn định trước để sau này có điều kiện theo đuổi đam mê.
Mỗi người một hoàn cảnh, nên cũng chẳng có lựa chọn nào đúng hoàn toàn hay sai hoàn toàn. Ít nhất với mình, sau gần 30 năm nhìn lại, mình không thấy hối hận.
Vì nhờ công việc mình từng không yêu thích ấy, hôm nay mình mới có đủ thời gian và sự bình thản để quay lại với điều mình thích nhất.
