Vào những ngày tháng Bảy oi ả của năm 1993, khi những cơn mưa chưa kịp gột rửa lớp bụi đỏ dày đặc phủ lên tỉnh Sông Bé, một đoàn xe Mercedes đen bóng, dài như một con trăn khổng lồ, trườn qua những cánh rừng cao su bạt ngàn để tiến vào Dĩ An.

Ngồi trên chiếc xe dẫn đầu là Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn. Bảy Phụng nhìn qua cửa kính, thấy đất ở đây đỏ au như thịt sống. Ông không nhìn thấy bụi bặm, ông nhìn thấy một công trường vĩ đại. Bên cạnh ông, Liên Khui Thìn đang nhẩm tính trong đầu những con số lãi suất, mắt ánh lên vẻ lạnh lùng của một con cá mập đánh hơi thấy mùi máu trong nước.

599467114-1295527499276901-3500157793984737504-n-1768623131.jpg
 

Họ đến để gặp “Chúa Đất”. Đón tiếp họ tại dinh thự là Bác Ba Sông Bé – người đàn ông có nụ cười hào sảng của một lão nông tri điền nhưng đôi mắt lại sắc sảo như mắt diều hâu. Đứng lùi lại phía sau một bước, trầm mặc như một tảng đá ong, là ông rể Hoàng Gia – thời điểm đó đã lập công ty do nhà nước kiểm soát, người đang nắm giữ chiếc chìa khóa của kho tàng đất đai tỉnh nhà. Gã không cười, cũng không nói. Gã đứng đó như một tảng đá tảng, đôi mắt nheo lại quan sát từng cử chỉ của con mồi, tay chắp sau lưng, ngón tay xoay nhẹ chiếc nhẫn vàng to bản – tín vật của quyền lực ngầm.

Bác Ba Sông Bé ôm chầm lấy Tăng Minh Phụng như người anh em thất lạc lâu ngày. Tiếng cười của ông vang động cả hội trường, làm rung rinh những lá cờ đỏ treo trên tường.

- Trời đất quỷ thần ơi! Chú Bảy đây rồi! Qua đợi chú mà ruột gan nó nóng như lửa đốt rừng! – Bác Ba vỗ vai Phụng chan chát.

Ông ôm chầm lấy Phụng, vỗ chan chát vào lưng vị đại gia Sài Gòn, mạnh đến mức Phụng suýt ho sặc sụa.

- Chú nhìn xem! – Bác Ba chỉ tay ra vùng đất hoang vu trước mặt, giọng nghẹn ngào, rưng rưng nước mắt.

- Đất Sông Bé mình mênh mông cò bay thẳng cánh, mà dân mình nghèo quá chú Bảy ơi. Qua đêm nào cũng vắt tay lên trán, mơ có một ông Tiên nào đó về đây, biến sỏi đá thành cơm. Mà nay Tiên về thật rồi! Chú chính là cứu tinh, là Bồ-tát sống của bà con xứ này!

Tăng Minh Phụng, người đàn ông vốn quen với sự lạnh lùng của thương trường, bỗng chốc mềm lòng trước sự “chân tình” mộc mạc ấy. Cái tôi vĩ cuồng của ông được bơm căng như quả bóng bay.

Kéo tay Phụng vào phòng tiệc, nơi đã bày sẵn những món đặc sản rừng quý hiếm nhất – tê tê, rắn hổ, những linh vật của đất đai – Bác Ba Sông Bé rót một chén rượu đế đầy tràn, rồi buông ra một câu nói:

- Uống chén này với qua! Nói thiệt với chú Bảy, qua nhìn tướng mạo chú, qua ưng cái bụng lắm. Trán cao, mắt sáng, lại có tâm với dân với nước. Qua giận ông Trời sao sanh chú ra muộn quá.

Ông ngừng lại, thở dài thườn thượt, liếc mắt nhìn sang ông rể Hoàng Gia đang ngồi im lặng rót rượu, rồi quay lại nhìn Phụng với ánh mắt tiếc nuối tột cùng:

- Giá mà qua còn đứa con gái nào nữa, qua gả ngay cho chú! Để chú về làm rể quý của cái xứ Sông Bé này, thì cha con ta hợp lực, có phải là bá chủ cả cái miền Nam này không? Tiếc thay! Mà nghe nói chú đã có gia đình rồi, lấy cô tiểu thư con gái nuôi nhà cụ lớn chứ lị. Qua đến sau đến muộn, lỡ cái duyên tốt này gòi. Phận mỏng duyên thưa!

Câu nói ấy như một mũi dao ngọt ngào cắm phập vào tim Tăng Minh Phụng. Nó vừa nâng tầm Phụng lên hàng “người nhà”, vừa khéo léo gạt bỏ mọi rào cản đề phòng. Phụng cảm thấy mình được yêu thương, được trọng vọng như con cái trong nhà.

Nhưng ở góc bàn, Liên Khui Thìn khẽ rùng mình. Thìn nhìn thấy nụ cười nửa miệng của ông rể Hoàng Gia. Ông con rể thật sự đang ngồi đó, nghe cha vợ mình ước ao có một thằng con rể khác, mà mặt không hề biến sắc.

Ông rể Hoàng Gia nâng ly lên, hướng về phía Tăng Minh Phụng, giọng nói trầm đục như tiếng vọng từ dưới giếng sâu:

- Anh Bảy à, tuy anh không làm rể ba em, nhưng anh về đây đầu tư, thì anh em mình còn thân hơn ruột thịt. Em có đất, anh có tiền. Anh cứ coi Sông Bé như nhà của anh. Em sẽ dọn đường, quét lá, trải thảm đỏ cho anh đi.

Họ nâng ly. Rượu đế cay xé họng, chảy vào ruột gan như lửa. Tăng Minh Phụng uống cạn, cảm thấy dòng máu anh hùng ca đang cuộn chảy. Ông đập tay xuống bàn, tuyên bố dõng dạc:

- Bác Ba thương con như vậy, con xin hứa! Con sẽ vay ngân hàng, con sẽ đổ vào đây ngàn tỷ. Con sẽ biến cái tỉnh nhà mình thành Hồng Kông thứ hai!

Bác Ba Sông Bé cười, nụ cười híp mí che đi ánh nhìn sắc lạnh. Ông gắp cho Phụng một miếng thịt thú rừng còn đỏ hỏn:

- Ăn đi con! Ăn cho có sức mà cày!

Tăng Minh Phụng không nỡ chối từ, vui vẻ ăn miếng thịt ấy, nhìn ông Tăng với ông hoàng ngồi kia, thật chẳng biết ai mới là rể bác Ba. Ông rể Hoàng Gia ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát, trong đầu như đang tính toán gì đó, nở nụ cười sắc lạnh như băng.

Ngay sau bữa tiệc, khi men rượu đế vẫn còn râm ran trong huyết quản, đoàn người lục tục kéo nhau ra xe. Bác Ba Sông Bé nhất quyết mời Tăng Minh Phụng ngồi chung chiếc xe UAZ “đít vuông” – chiếc xe tróc sơn, bám đầy bụi đỏ nhưng lại là biểu tượng của quyền lực tối thượng tại vùng đất này. Có tài xế cầm lái, ông rể Hoàng Gia và Liên Khui Thìn ngồi ghế phụ, còn hai “ông vua” ngồi băng sau. Chiếc xe gầm rú, xé toạc những cánh rừng cao su già cỗi để tiến vào Dĩ An.

Trước mắt Tăng Minh Phụng không phải là đất, mà là một chiến trường bị lãng quên. Khu vực Dĩ An giờ đây chỉ còn là những bãi đất hoang vu, cỏ tranh mọc cao lút đầu người, lởm chởm những hố bom và dây thép gai rỉ sét sót lại sau năm 1975. Cái nắng tháng Bảy ở Sông Bé đổ xuống như đổ lửa, nung đỏ cả đất trời. Bụi đỏ cuộn lên sau bánh xe, phủ mờ vạn vật trong một màn sương màu máu.

Bác Ba Sông Bé ra hiệu dừng xe trên một ngọn đồi cao. Ông bước xuống, chiếc quạt mo phe phẩy, chỉ tay vào vùng đất hoang tàn trước mặt:

- Chú Bảy, chú thấy gì?

Tăng Minh Phụng nheo mắt, cố nhìn xuyên qua lớp bụi đỏ:

- Dạ thưa bác, con thấy... cỏ và bụi.

Bác Ba cười khà khà, tiếng cười vang vọng vào vách núi:

- Sai rồi! Người thường mới thấy cỏ. Còn đại gia như chú phải thấy vàng chứ!

Rồi bác Ba hạ giọng, vẽ ra một bức tranh huyền ảo bằng lời nói:

- Chú nhìn kỹ đi. Dưới lớp cỏ kia là vị trí đắc địa nhất miền Nam. Sát vách Sài Gòn, gần cảng, gần đường tàu. Mai mốt, chỗ này sẽ là nhà máy, là xí nghiệp, là ống khói nhả ra đô-la. Ở trên đã quyết rồi, giao hết cho thằng rể qua làm chủ đầu tư. Nhưng...

Ông ngừng lại, nét mặt chùng xuống, nặn ra vẻ khổ sở của một vị quan thanh liêm nhưng nghèo khó:

- Ngặt nỗi, tỉnh mình nghèo quá chú ơi. Dân ở đây bám đất giữ làng, muốn giải tỏa đền bù phải có “tiền tươi”. Mà ngân sách tỉnh thì... chú biết rồi đó, đếm từng đồng bạc lẻ. Muốn làm đường, kéo điện, san lấp cái đống hố bom này, cần cả núi tiền. Thằng rể qua nó có quyền, có dấu, nhưng nó thiếu lực.

Lúc này, ông rể Hoàng Gia mới bước tới. Gã không nói chuyện viển vông. Gã nói chuyện bằng ngôn ngữ của những con số lạnh lùng, thứ ngôn ngữ mà Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn hiểu rõ nhất.

- Anh Bảy à. – Ông rể Hoàng Gia mở cốp xe, lôi ra một tấm bản đồ quy hoạch khổ lớn, trải thẳng lên nắp capo nóng hổi của chiếc xe UAZ.

- Em nói thẳng. Đất này là đất của Nhà nước. Em làm đại diện. Em có quyền xin quy hoạch, có quyền chuyển đổi mục đích sử dụng từ đất hoang sang đất khu công nghiệp. Cái đó anh không làm được, chỉ em làm được.

Gã chỉ ngón tay đeo nhẫn vàng vào giữa bản đồ:

- Nhưng để cái bản đồ này biến thành sổ đỏ, em cần vốn mồi. Em cần tiền để trả cho dân ngay ngày mai, để xe ủi vào việc ngay tuần sau. Anh là người có tiền. Anh hãy ký hợp đồng thuê đất trước, hoặc liên doanh với em. Tiền cọc của anh, em sẽ dùng để đền bù và làm hạ tầng cho chính anh.

Tăng Minh Phụng nhìn Liên Khui Thìn. Thìn đẩy gọng kính, tính toán nhanh trong đầu. Đây là kèo “Mỡ nó rán nó”. Phụng bỏ tiền ra (thực chất là tiền vay ngân hàng), Dũng dùng tiền đó làm sạch đất, rồi giao đất lại cho Phụng thuê. Về lý thuyết, Phụng thiệt thòi (trả tiền trước). Nhưng về chiến lược, Phụng sẽ được độc quyền sở hữu (thuê dài hạn) khu đất KCN lớn nhất và đầu tiên này.

- Còn pháp lý thì sao? – Phụng hỏi, bản năng thận trọng trỗi dậy yếu ớt.

- Đất này đang là đất nông nghiệp, đất quốc phòng cũ, chuyển đổi có khó không?

Bác Ba vỗ ngực cái “bộp”:

- Chú lo cái gì! Ở cái đất Sông Bé này, Tỉnh ủy đã trải thảm đỏ thì không ai được phép rải đinh. Qua đã “bật đèn xanh” về chủ trương, chú cứ mạnh dạn mà chạy. Cơ chế là do con người tạo ra, mình vì dân thì mình dám xé rào. Chú cứ bơm tiền đi, giấy tờ thằng rể qua nó lo. Qua hứa danh dự với chú, chỉ cần hạ tầng lên, là sổ đỏ trao tay. Lúc đó, chú muốn phân lô, muốn xây xưởng, muốn làm gì thì làm.

Gió thổi mạnh, cuốn bay những tờ giấy tờ quy hoạch bay phần phật. Tăng Minh Phụng đứng giữa trời đất bao la, nhìn thấy viễn cảnh huy hoàng: Hàng ngàn công nhân mặc áo xanh Minh Phụng tan ca, những container hàng nối đuôi nhau ra cảng. Ông tin vào cơ chế và cái vỗ ngực của bác Ba – một người cùng phe với Cụ Sáu. Và quan trọng hơn, ông tin rằng mình đang nắm đằng chuôi. Vì tiền là của ông. Không có tiền của ông, cha con bác Ba chỉ có đất để... trồng mì.

- Được! Con chơi! – Tăng Minh Phụng đập tay xuống nắp capo.

- Con sẽ lo toàn bộ vốn. Con sẽ điều đội xe ủi của con lên. Tiền cọc con sẽ chuyển ngay vào tài khoản…

Ông rể Hoàng Gia mỉm cười. Lần này là một nụ cười thật sự. Ngay trên nắp capo chiếc xe UAZ cũ kỹ ấy, giữa bãi đất hoang đầy nắng và gió, một bản “Hợp đồng Vốn Mồi” không chính thức đã được thiết lập. Tăng Minh Phụng ký vào biên bản ghi nhớ, nét bút dứt khoát như rồng bay phượng múa.

- Đất đã có, Tiền đã có. – Phụng quay sang hỏi.

- Nhưng đứa con này tên là gì? Chúng ta không thể gọi nó là “Khu công nghiệp Dĩ An” được. Nghe quê mùa quá. Nó cần một cái tên chấn động, một cái tên mà cả Đông Dương này nghe thấy phải giật mình.

- Anh Bảy à, anh có biết dưới chân mình là cái gì không? – Ông rể hỏi, giọng trầm và lạnh.

- Là đất đỏ bazan. – Phụng đáp.

- Không. Là xương máu và thuốc súng. – Ông rể Hoàng Gia nhìn xa xăm, ánh mắt gã như xuyên thấu về quá khứ.

- Trước năm 75, chỗ này là sào huyệt của Sư đoàn Thủy quân Lục chiến thời Mỹ ngụy. Căn cứ của tụi nó nằm ngay đây. Người ta gọi nơi này là căn cứ Sóng Thần.

Liên Khui Thìn giật mình nói:

- Sóng Thần? Tsunami? Tên này nghe dữ dằn quá anh Bảy. Sóng thần đi đến đâu là tang thương đến đó. Hay mình đặt tên là “Thái Bình” hay “Hưng Thịnh” cho nó lành?

- Dân ở đây quen gọi là Sóng Thần rồi. Nhiều người nói tên này xui, là hủy diệt. Nhưng với em, Sóng Thần là sức mạnh. Nó cuốn trôi tất cả những cái cũ kỹ, mục nát, những tàn dư của chế độ cũ, những nghèo đói của nông nghiệp lạc hậu... để trả lại một mặt bằng sạch trơn cho cái mới mọc lên. Nhưng mà... – Ông rể nhếch mép cười nhạt.

- Cái tên này “nặng vía” lắm. Chỉ sợ người yếu bóng vía không dám dùng. Anh Bảy là người làm ăn lớn, chắc anh cũng kiêng kỵ?

Câu nói khích tướng ấy đã châm ngòi nổ trong đầu Tăng Minh Phụng. Máu của kẻ chinh phục bốc lên ngùn ngụt. Phụng ghét những cái tên ẻo lả như “Thái Bình”, “Hạnh Phúc”. Ông muốn một cái tên phải gầm ra lửa, phải khiến người ta sợ hãi và kính nể.

Phụng cười lớn, tiếng cười át cả tiếng gió rừng cao su:

- Kiêng kỵ cái gì! Ngộ là Lửa. Ngộ sợ gì Sóng?

Ông dang rộng hai tay, như muốn ôm trọn vùng đất hoang tàn này vào lòng.

- Chào mừng chú đến với Sóng Thần! – Bác Ba Sông Bé hô lớn.

Tiếng ông vọng vào vách núi, nghe như tiếng gầm của một con thú vừa được cho ăn no.

Sau cái gật đầu định mệnh trên nắp capo xe UAZ, dòng tiền từ Sài Gòn bắt đầu chảy ngược về Sông Bé như thác lũ. Tăng Minh Phụng giữ đúng lời hứa của một kẻ trượng phu. Ông rút ruột các hạn mức tín dụng từ Epco, từ Incombank, bơm thẳng vào tài khoản của sân sau Chúa Đất. Những đoàn xe ủi của Minh Phụng gầm rú ngày đêm, san phẳng những hố bom, dọn sạch những bãi mìn sót lại. Đất đỏ Sông Bé cựa mình, rùng rùng chuyển động. Những con đường nhựa đen nhánh chạy dài tít tắp, những cột điện cao thế vươn lên chọc trời. Ông rể Hoàng Gia ngồi trong văn phòng máy lạnh, nhìn qua cửa sổ, thấy gia sản của mình đang lớn lên từng giờ bằng tiền của người khác. Gã mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện.

Rồi một buổi sáng cuối năm 1995, tin mật từ vùng ngoài bay về như một cơn gió lốc: Tỉnh Sông Bé sẽ được chia tách. Phần phía Bắc nghèo khó, rừng núi sẽ thành Bình Phước. Phần phía Nam trù phú, công nghiệp sẽ thành Bình Dương. Và Dĩ An chính là trái tim của Bình Dương mới. Tin tức này khiến giá đất ở Dĩ An nhảy múa điên cuồng. Tăng Minh Phụng sướng rơn. Ông tính nhẩm trong đầu: Những lô đất ông thuê giá rẻ bèo ngày xưa, giờ đây giá trị đã tăng gấp năm, gấp mười. Ông tưởng mình đã thắng lớn.

Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang.

Một buổi chiều mưa tầm tã, Tăng Minh Phụng ngồi đối diện với Liên Khui Thìn trong văn phòng tổng hành dinh ở Quận 3. Trên bàn không phải là rượu mừng, mà là những bản báo cáo tài chính đỏ lòm những con số nợ.

Liên Khui Thìn, với bộ óc lạnh lùng của một máy tính sống, đẩy gọng kính:

- Bảy nè, tin tách tỉnh là tin tốt. Giá đất Dĩ An đang lên đỉnh. Hay là mình chốt lời đi? Mình sang nhượng lại một phần hợp đồng thuê đất, lấy tiền mặt trả bớt nợ ngân hàng. Cái nợ nhập khẩu hàng hóa đang đè chết chúng ta rồi.

Tăng Minh Phụng đứng dậy, đi lại quanh phòng như một con hổ bị nhốt. Ông nhìn ra màn mưa trắng xóa:

- Chốt lời? Nị nghĩ ngộ làm trâu ngựa cho cha con ông Ba suốt cả năm nay chỉ để kiếm vài đồng bạc lẻ này sao?

- Vài đồng lẻ? – Thìn ngạc nhiên.

- Đó là hàng triệu đô-la đấy!

Phụng quay lại, ánh mắt rực lửa nhưng đầy cay đắng:

- Anh Thìn, anh nhìn kỹ lại đi. Sóng Thần là cái gì? Bản chất nó là đất công nghiệp. Là đất thuê 50 năm. Luật quy định rõ: Chỉ được xây nhà xưởng, không được phân lô bán nền, không được xây nhà ở. Giá một mét vuông đất khu công nghiệp kịch trần cũng chỉ vài chục đô. Nó ổn định, nhưng nó thấp. Nó có trần. Ngân hàng nhìn vào cái “trần” đó, họ lắc đầu. Họ bảo: “Hết room rồi, ông Phụng ơi. Tài sản của ông chỉ đáng giá bấy nhiêu đó, tôi không thể bơm thêm tiền cho ông đảo nợ được nữa”. Nị thấy sao? Toi!

Phụng đập tay xuống bàn:

- Ngộ đang nợ ngập đầu. Ngộ cần một cú nổ lớn. Ngộ cần một tài sản có thể định giá lên trời, chứ không phải mấy cái nhà xưởng tẻ nhạt này!

Rồi Phụng hạ giọng, nói ra cái điều gan ruột đang giày vò lòng tự tôn của ông:

- Hơn nữa, nị nhìn xem. Ai là người ký giấy tờ? Là bên ổng. Ai là người nắm con dấu? Là thằng rể nhà đó. Ngộ bỏ tiền, bỏ công, nhưng đất đai vĩnh viễn mang tên họ. Ngộ chỉ là “nhà tài trợ”, là “người làm thuê vĩ đại”. Ngộ là khách trên đất chủ. Thằng Lò đó nó khôn lắm. Nó ngồi im hưởng lợi. Còn ngộ chạy vạy lo tiền, cháy hết mình rồi tàn tro cũng thuộc về nó. Ngộ không cam tâm làm kẻ lót đường cho nó đi mãi!

Liên Khui Thìn im lặng. Thìn hiểu cái thế “cưỡi lưng cọp” của Phụng. Nợ cũ chưa trả xong, nợ mới đã tới hạn. Muốn sống, phải vay tiếp. Muốn vay tiếp, phải có tài sản thế chấp mới với giá trị khủng khiếp hơn.

- Vậy anh định làm gì? – Thìn hỏi.

Tăng Minh Phụng bước tới tấm bản đồ Sài Gòn treo trên tường. Ông lấy bút đỏ, khoanh tròn hai điểm: Thủ Đức và Vũng Tàu.

- Chúng ta sẽ chơi trò giả kim thuật. – Phụng tuyên bố, giọng đầy ma mị.

- Ở Dĩ An, một đồng vốn chỉ sinh ra một đồng lời. Đó là Toán học. Nhưng ở đây... – Ông chỉ vào vùng đầm lầy Thủ Đức.

- Đây là đất đô thị. Đất thương mại. Tụi mình mua một bãi sình lầy giá một đồng. Tụi mình đổ hai đồng tiền san lấp. Nhưng... tụi mình sẽ vẽ lên đó một bản quy hoạch trong mơ: “Khu đô thị lấn biển”, “Trung tâm thương mại Eppella”, “Thành phố tương lai”. Khi bản vẽ này hoàn thành, với sự “tiếp tay” của anh Hồng (Phạm Nhật Hồng – Incombank), ngân hàng sẽ không định giá nó là bãi bùn nữa. Họ sẽ định giá nó là đất vàng tương lai. Giá trị của nó sẽ là 100 đồng! Hahaha

Mắt Phụng sáng rực lên, một thứ ánh sáng của sự cuồng tín:

- Nị hiểu chưa? Tụi mình cần biên độ định giá ảo. Chỉ có bánh vẽ khổng lồ mới cứu được đống nợ khổng lồ. Dĩ An quá thật thà, quá minh bạch, nó không “đủ phê” để nuôi cơn nghiện vốn này. Ngộ cần một giấc mơ có giá trị vô cực!

Liên Khui Thìn rùng mình. Thìn nhìn thấy con đường phía trước: Rời bỏ mặt đất vững chãi để lao vào hư không (bánh vẽ). Nhưng Thìn cũng không còn đường lui. Cỗ máy Epco–Minh Phụng đã quay quá nhanh, nếu dừng lại bây giờ, cả hai sẽ bị nghiền nát bởi lãi suất.

- Được. – Thìn gật đầu, tháo kính xuống lau mồ hôi dù phòng rất lạnh.

- Chúng ta sẽ đi về phía Đông. Chúng ta sẽ vẽ tranh trên nước.

Và thế là, Tăng Minh Phụng quyết định lao vào cuộc chinh phạt Vũng Tàu và Thủ Đức với tâm thế của một con bạc khát nước đang chơi ván tất tay. Và… ở màn hình bên kia, bố vợ và chàng rể Sông Bé cũng đang cụng ly ăn mừng.

Họ đang ở đâu đây? Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt lên những bộ ghế gỗ trắc chạm trổ hình rồng phượng. Ông rể Hoàng Gia đi theo sau, tay xách một chai rượu Cognac thượng hạng – thứ rượu ngoại đắt tiền mà họ không bao giờ mang ra mời khách lạ, chỉ để dành cho “người trong nhà”.

Tiếng nút bần bật ra “pốp!” nghe khô khốc. Bác Ba ngả người ra ghế, gác chân lên cái đôn sứ, thở hắt ra một hơi dài khoan khoái:

- Qua cũng không ngờ, thằng Phụng chi tiền như điên. Nhanh không tưởng, không một quy trình nào chạy kịp. Cái ngữ thằng đó hăng máu như con trâu á.

Chàng rể rót rượu ra hai chiếc ly pha lê, lắc nhẹ cho chất lỏng màu hổ phách sóng sánh:

- Nhưng trâu điên mới cày khỏe, ba à. Trâu khôn quá thì nó đâu chịu kéo cày cho mình.

Hai cha con cụng ly. Tiếng ly thủy tinh va vào nhau “keng!” nghe như tiếng hai thanh kiếm chạm vào nhau sau một vụ chia chác thành công.

- Con thấy không? Nó tưởng nó là ông vua. Nó tưởng nó bỏ tiền ra thì nó được làm chủ cái xứ này. Ngu! Ngu hết phần thiên hạ!

- Ở đời, thằng nào cầm tiền là thằng dại. Thằng nào cầm đất mới là thằng khôn. Tiền của nó là tiền vay, lãi mẹ đẻ lãi con, mỗi ngày mở mắt ra là nó bị ngân hàng dí như dí tà. Còn đất của mình là đất thật. Nó nằm im đó, không ăn không uống, nhưng càng để lâu càng đẻ ra vàng. – Chàng rể phụ họa.

- Con cứ để nó làm. Nó có lòng dọn sẵn mâm cỗ linh đình... Nó dọn xong xuôi, sạch sẽ, thì địa phương mình hưởng quả thôi. Của cải không mất đi đâu cả, nó chỉ chuyển từ túi người này sang túi người khác!

Ông rể Hoàng Gia nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng không có hơi ấm:

- Ba nói phải. Người ta nói “trâu chậm uống nước đục”. Nhưng trong vụ này, con trâu nhanh mới là con trâu chết. Nó húc đầu vào đất đá, sừng nó gãy, móng nó mòn. Đến khi ruộng cày xong, lúa trổ bông, thì con trâu kiệt sức ngã xuống. Quy luật của tạo hóa là vậy, khi đã khai hoang xong, thì kẻ đi đầu cũng hết vai. Để cho đời ghi công con trâu, nhưng lúa gạo thì phải về kho chủ điền.

- Đúng! – Bác Ba đập bàn.

- Con nhớ kỹ lời ba. Thằng Phụng là con bò sữa. Vắt cho cạn sữa. Vắt xong thì... cái xác cũng đừng bỏ phí, âu cũng là nghiệp nó dĩ mang. Đừng để sót một giọt nào.

Hai cha con họ lại nâng ly, cười sảng khoái như chưa từng được cười.

Vào thời điểm đó, Sài Gòn lên cơn sốt. Nhưng Tăng Minh Phụng đang sốt rét. Những cơn sốt đất ảo ở Vũng Tàu (khu Chí Linh, Bàu Trũng) và Thủ Đức (khu Tam Bình, Hiệp Bình Phước) đang ngốn tiền của ông như một con quái vật không đáy. Đây là những vùng đất mà giới địa chất gọi là “túi bùn”. Dưới lớp cỏ xanh mướt là hàng chục mét bùn loãng. Muốn xây nhà, phải đổ xuống đó hàng triệu mét khối cát, chôn xuống đó hàng núi đá. Tăng Minh Phụng đã đổ tiền xuống. Nhưng tiền vào đến đâu, bùn nuốt đến đó. Các chuyên gia thẩm định nước ngoài đến, nhìn vào máy đo địa chất, rồi lắc đầu bỏ đi. Họ sợ cái gọi là rủi ro lún và rủi ro thanh khoản.

Trong cơn khát vốn ngoại để cứu vãn tình thế, Tăng Minh Phụng tìm đến ông trùm bất động sản đến từ Hồng Kông, chồng của cô A Muội gặp gỡ bên tửu lầu Ái Huê năm nào. Phụng hy vọng cái bắt tay với đại gia sẽ mang về dòng vốn triệu đô từ Hương Cảng, biến đầm lầy thành siêu đô thị như cách Hồng Kông đã làm. Vị đại gia nheo mắt nhìn ông nói với giọng lơ lớ:

- Mr. Phụng. Ở Hồng Kông, chúng tôi lấp biển vì chúng tôi hết đất. Còn ở đây, đất liền còn mênh mông, tại sao nị lại lao xuống biển?

- Vì biển mới là vô tận! – Phụng đáp, giọng đầy hào khí.

Vị đại gia lắc đầu:

- Không. Biển là vô tận, nhưng tiền của ngài là hữu hạn. Dự án này của nị, về mặt tài chính, là một cái hố đen. Ngộ là dân kinh doanh, ngộ không ném tiền xuống nước. Ngộ không thể hợp tác với nị.

Tăng Minh Phụng sững người. Hy vọng cuối cùng về dòng vốn ngoại đã tắt ngấm. Nhưng đại gia Hồng Kông có lẽ vì chút “tình thương” của kẻ mạnh dành cho kẻ liều lĩnh, hoặc vì nể cái khí phách “dám chết” của Phụng, đã đặt tay lên vai ông:

- Ngộ không thể cho nị tiền. Nhưng ngộ có thể cho nị một lời khuyên. Nị đang đi ngược dòng nước. Nị cần một người nhìn thấy được những thứ mà người thường không thấy. Ở Hồng Kông, có một vị Đại sư, người được mệnh danh là “Quốc sư” của Lý Gia Thành (Li Ka-shing). Chính ông ấy đã đặt long mạch cho tòa nhà Cheung Kong Center. Nị nên gặp ông ấy.

- Ý nị là... Trần Bá (Chan Pah)? – Phụng thốt lên.

- Phải. Trần Lãng. – Đại gia gật đầu.

- Ngài Lý Gia Thành nghe lời ông ấy mới thành tỷ phú. Ngài thần tượng Lý Gia Thành, sao không thử hỏi ý kiến vị quân sư của ông ta? Biết đâu, ông ấy có cách trấn yểm để giữ được cát dưới chân ngài.

Lời gợi ý của vị đại gia Hồng Kông như một tia chớp xé toạc màn đêm trong đầu Tăng Minh Phụng. Lý Gia Thành! Đó là thần tượng, là hình mẫu mà Phụng tôn thờ. Phụng luôn mơ ước Minh Phụng–Epco sẽ trở thành một Cheung Kong Holdings của Việt Nam. Nếu Lý Gia Thành thành công nhờ Trần Lãng, thì Phụng cũng phải có Trần Lãng. Đó là tư duy “sao chép công thức thành công” của Phụng.

Ngay lập tức, Tăng Minh Phụng ra lệnh cho trợ lý chuẩn bị một khoản tiền mặt khổng lồ – hàng trăm ngàn đô-la thời bấy giờ (tương đương cả gia tài) – để làm lễ vật “nghênh thỉnh”. Ông không mời Trần Lãng như một thầy bói dạo. Ông mời Trần Lãng với nghi thức dành cho một bậc đế vương. Vé máy bay hạng nhất, khách sạn 5 sao, xe đưa rước tận chân cầu thang máy bay.

Phụng muốn chứng minh: Lý Gia Thành đãi ngộ ngài thế nào, Tăng Minh Phụng tôi đãi ngộ ngài thế ấy.

Cần phải giới thiệu thêm với mọi người, Ngự dụng Phong thủy sư Trần Bá Lãng là ai? Ông không phải là một nhân vật tầm thường, nếu chỉ tầm thường, chẳng ai bỏ tiền bạc triệu để mời đón ông. Trong giới huyền học và thuật phong thủy, Trần Lãng là cái tên nổi tiếng khắp Đông Á, đến nỗi có rất nhiều nhà phong thủy ở các quốc gia – kể cả Việt Nam – đều lặn lội sang Hồng Kông rồi Đài Loan để tìm ông cầu đạo. Trần Lãng thường đi đi lại lại khắp các khu vực từ Trung Quốc Đại Lục sang Hồng Kông, Macao, Đài Loan, thậm chí xuống các nước Đông Nam Á để xem phong thủy và bói tướng số cho những nhân vật “có máu mặt” trong xã hội. Về xem địa lý cách cục, có thể nói Trần Lãng là người giỏi bậc nhất về môn Huyền Không Phi Tinh, tương truyền các sách phong thủy dạy môn Huyền Không học tại Việt Nam đều xuất xứ từ hệ phái của ông. Tuy nhiên, tuyệt kỹ giúp Trần Lãng đứng đầu giới huyền học không phải là cầm la bàn đi đo cửa nhà (Địa lý), mà là xem tướng (nhân tướng học) kết hợp vọng khí (nhìn thấy khí sắc). Phong thủy nhà cửa chỉ hỗ trợ môi trường. Tướng mạo con người mới quyết định vận mệnh. Trần Lãng là bậc thầy “headhunter” tâm linh. Ông nhìn vào mặt một người là biết người đó có thành đại gia hay không, bất kể hiện tại họ nghèo thế nào. Giai thoại kể rằng Trần Lãng có “Thiên nhãn” (khả năng tâm linh do tu tập). Ông không cần lập lá số bát tự, ông nhìn vào “thần khí” toát ra từ ấn đường và đôi mắt để đoán định hưng vong.

Tương truyền năm xưa, khi Lý Gia Thành còn là gã buôn nhựa nghèo, Trần Lãng đã xem tướng và hỏi:

- Ông muốn bao nhiêu tiền thì đủ?

Lý nói:

- 30 triệu đô.

Trần Lãng phán:

- Số ông là kho tiền của trời, tiền chảy ra ngoài két, cả đời ông sẽ là người giàu nhất xứ này.

Sau này, mọi quyết định đầu tư lớn hay xây trụ sở của Cheung Kong Holdings (Trường Giang Thực Nghiệp), Lý Gia Thành đều hỏi ý kiến Trần Lãng.

Năm xưa, ông chủ Anh Hoàng là Dương Thụ Thành từng phá sản, nợ 320 triệu HKD. Tuyệt vọng muốn tự tử. Trần Lãng gặp và phán:

- Cậu đừng lo, khí số chưa tận. Hãy đi về hướng Tây (Kuwait/Trung Đông), sẽ có cơ hội lật mình.

Dương Thụ Thành nghe theo, sang Trung Đông buôn bán ngoại tệ và đồng hồ, sau đó vực dậy đế chế giải trí Anh Hoàng. Trần Lãng cũng là người chỉ điểm Dương Thụ Thành mua lại miếng đất “ám khí” để xây dựng trụ sở Emperor Group Centre, sau đó dùng trận pháp phong thủy để hóa giải, biến nó thành gà đẻ trứng vàng. Dương Thụ Thành và Dung Tổ Nhi đều là những “minh tinh” Hồng Kông, đều thụ ân của Trần Lãng và nhận ông làm “cha nuôi”.

Thậm chí tiếng lành đồn xa, quốc vương Thái-lan là Rama đệ Cửu (IX) từng thỉnh mời đại sư Trần Lãng sang Thái du lịch và tiện tay… xem bói cho đức vua vài quẻ. Cố Tổng thống Suharto của Indonesia từng mời Trần Lãng sang dinh thự để xem vận mệnh. Trần Lãng nhìn khí sắc và khuyên Suharto nên “biết điểm dừng” và chú ý đến các biến động từ phương Bắc (khủng hoảng tài chính). Do đó, quý vị nên hiểu, “khách hàng” của đại sư này, nếu không phải nguyên thủ quốc gia thì cũng là quan chức cấp cao, tỷ phú triệu phú, người có địa vị và tiền bạc cực cao trong xã hội mới săn đón được ông, tầm vóc không hề nhỏ. Cho nên đại gia Tăng Minh Phụng vì mưu cầu sự nghiệp “đế chế” của mình không thua kém gì Lý Gia Thành, dĩ nhiên đâu tiếc tiền để mời cho bằng được Ngự dụng đại sư sang Việt Nam thăm một chuyến.

Thế nhưng, Trần Lãng khi sang đây, dòm thấy thế đất Thủ Đức và Vũng Tàu mà Tăng Minh Phụng đang đầu tư san lấp, ông thở dài và nói với Tăng gia rằng:

- Tăng tiên sinh! Ngài có biết bây giờ là Vận nào trong Tam nguyên Cửu vận không? – Trong màn đêm tâm thức, ông không thấy máy móc, ông thấy một luồng hắc khí (khí đen) từ dưới lòng đất Bàu Trũng cuộn lên, hình thù như những con rắn nước khổng lồ (thủy xà) đang há miệng chờ đợi. Tăng Minh Phụng ớ người:

- Dạ... con chỉ biết làm ăn, không rành thiên văn.

Trần Lãng nâng la kinh lên, ngón tay gầy guộc chỉ vào một vạch đỏ trên mặt đồng:

- Chúng ta đang ở cuối của Thất vận (1984–2003). Sao chủ quản là Thất Xích Kim Tinh, ứng với chòm sao Phá Quân. Phá Quân là sao của sự tiên phong, đột phá, nhưng cũng là sao của sự hao tán và đổ vỡ. Ngài mang mệnh Phá Quân, ngài gặp đúng thời vận này nên ngài phất lên như diều gặp gió. Nhưng...

Ông xoay người chỉ tay xuống vùng đầm lầy đang san lấp:

- Ngài hãy nhìn thế đất này. Theo Huyền Không Phi Tinh, đây là thế “Thượng Sơn Hạ Thủy” (Lên núi xuống nước) – một thế cục đại hung trong phong thủy. Lẽ ra Thần Sơn (Núi) phải quản Nhân đinh, Thần Thủy (Nước) phải quản Tài lộc. Nhưng ở đây, ngài đang làm ngược lại. Ngài lấy đất lấp biển, tức là ngài đang dìm Thần Tài xuống nước và đưa Thần Sát lên bờ.

Tăng Minh Phụng cố vớt vát:

- Nhưng con sẽ lấp đầy nó. Con sẽ biến Thủy thành Thổ. Con có tiền!

Trần Lãng cười nhạt, nụ cười của bậc cao nhân nhìn thấu sự ngây thơ của phàm nhân:

- Ngài lầm rồi. Ngài nhìn kỹ đi.

Ông bước tới sát mặt Tăng Minh Phụng, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của vị đại gia:

- Tướng tùy Tâm sinh, Tướng tùy Địa chuyển. Tôi nhìn vào ấn đường của ngài, thấy sắc đỏ như lửa đốt (Hỏa khí xung thiên). Nhưng tôi nhìn xuống Địa các (Cằm) của ngài – nơi quản về hậu vận và đất đai – lại thấy màu đen xám ngoét (Thủy khí hãm tồn). Ngài là Phượng Hoàng Lửa (Chu Tước). Ngài bay trên trời thì ngài là đế vương. Nhưng ngài lại tham lam lao xuống vùng sình lầy này để kiếm ăn. Đây là Bàu Trũng – cái tên đã nói lên tất cả. Nó là cái “Bàu” (Vũng nước tù), là nơi tụ Âm khí cực nặng. Con Phượng Hoàng lao xuống nước, lông cánh ướt sũng, không bay lên được nữa. Lửa gặp nước bẩn, khói bốc lên mù mịt.

Trần Lãng chỉ tay vào những chiếc xe ủi đang gầm rú:

- Ngài đổ tiền (Kim) xuống đây. Trong Ngũ Hành: Kim sinh Thủy. Tiền của ngài (Kim) đổ xuống chỉ làm cho cái vùng nước này (Thủy) thêm mạnh mẽ, thêm hung dữ. Nó sẽ nuốt chửng ngài. Ngài đang nuôi dưỡng kẻ thù của chính mình!

Rồi ông hạ giọng, nói một câu sấm truyền bằng thuật ngữ bí truyền:

- Năm sau là 1997 (Đinh Sửu). Sắp tới là những năm Thổ vượng nhưng là Thổ ướt. Tôi thấy cung Tài Bạch của ngài bị sao Ngũ Hoàng Đại Sát (sao xấu nhất trong phong thủy) chiếu thẳng vào. Ngũ Hoàng đi tới đâu, tai họa tới đó. Nó nằm ngay dưới chân ngài, ở cái dự án lấn biển này đây. Nếu ngài tiếp tục động thổ, ngài sẽ kích hoạt Ngũ Hoàng. Lúc đó, không chỉ mất tiền, mà là “Nhân tài lưỡng không” (Người và của đều mất sạch).

Gió biển giật mạnh làm chiếc quạt trên tay Trần Lãng gãy đôi cái “Rắc!”. Tăng Minh Phụng giật mình thon thót.

Trần Lãng ném chiếc quạt gãy xuống biển, thở dài:

- Vật đã gãy, khí đã tận. Tăng đại lão gia, tôi khuyên ngài một câu cuối cùng với tư cách là người đã nhìn thấy sự hưng vong của Lý Gia Thành: “Lý Gia Thành biết sợ Nước nên ông ấy xây đập. Còn ngài khinh nhờn Nước nên ngài định uống cạn biển Đông”. Dừng lại đi. Quay về đất liền (Bình Dương) mà giữ lấy cái gốc. Đừng tham cái ngọn nữa. Nếu không, đến năm kết thúc của vận Phá Quân, ngài sẽ không còn mảnh giáp che thân.

Tăng Minh Phụng đứng chôn chân trên bờ kè. Lời của Đại sư như những nhát búa đóng đinh vào tâm can ông. Nhưng cái “nghiệp” của kẻ đã cưỡi lưng cọp quá nặng. Tiếng máy ủi ầm ầm bên tai át đi tiếng nói của lương tri.

Ông cúi đầu cảm tạ, nhưng đôi mắt vẫn rực lên ngọn lửa cố chấp:

- Cảm ơn Đại sư. Nhưng Phụng này sinh ra là Lửa. Nếu phải tắt, tôi thà tắt trong tiếng sóng gầm của đại dương còn hơn tắt lịm trong xó bếp.

Trần Lãng lắc đầu, quay lưng bước đi, bóng ông liêu xiêu hòa vào màn đêm đang nuốt chửng lấy bờ biển Vũng Tàu. Ông biết, có nói gì cũng vô ích.

Vừa đi một đoạn, thì bỗng một người bước ra chắn lối, cúi đầu cung kính dạ thưa:

- Dạ, con kính chào thầy Chan. Con khẩn thỉnh sư phụ về Bình Dương xem cho con một chuyến, con có đại sự mong thầy chỉ điểm bến mê.

Vừa nói vừa ra dấu cho phiên dịch viên thuật lại với Đại sư bằng tiếng Quảng. Người nào có gan lớn mà chắn lối thỉnh thầy vậy? Một người đàn ông nhướng cặp kính mắt lên nhìn cho rõ. Thì ra là… Ông rể Hoàng Gia đây mà. Hôm nay là lễ khởi công cho dự án Bàu Trũng, Tăng Minh Phụng mời rất nhiều thân bằng chí sĩ trong hội làm ăn kinh doanh đến tham dự, dĩ nhiên không thể thiếu những nhân vật máu mặt tỉnh Sông Bé cũ. Và bây giờ, đến phiên ông con rể mời thầy phong thủy bước về sân khấu của chính mình.

Không biết ông trùm Bình Dương muốn thỉnh giáo Đại sư điều gì? Ngự dụng Trần Bá sẽ phán truyền những dự ngôn nào cho tương lai của Lãnh chúa? Xem Phần 4 sẽ rõ…

Bài học cần nhắn nhủ: Qua câu chuyện này, chúng ta bàng hoàng nhận ra rằng, Tăng Minh Phụng không chết vì sự nghèo khó, mà chết vì chính sự phồn thịnh giả tạo do mình tạo ra. Câu chuyện về “con trâu và người nông dân” hay “ngọn lửa và dòng nước” để lại cho hậu thế những bài học nhân sinh rợn người, nằm chênh vênh giữa lằn ranh của mưu lược hậu trường và định mệnh tâm linh. Tăng Minh Phụng hiện lên như một con trâu hùng mạnh nhất cánh đồng phương Nam. Nhưng bi kịch của con trâu là nó lầm tưởng ruộng cày là của nó. Nó say sưa cày xới, đổ mồ hôi và máu để biến đất hoang thành đất vàng, mà quên mất rằng: Quyền sở hữu thật sự thuộc về người nông dân. Trong cuộc chơi tốc độ này, kẻ đi đầu (tiên phong) thường là kẻ ngã xuống (tử sĩ) để lót đường cho kẻ đến sau (thừa kế) bước lên vinh quang. Sự hào sảng của Tăng Minh Phụng khi ký hợp đồng trên nắp capo xe UAZ chính là khoảnh khắc ông tự ký vào bản án nô lệ cho chính dòng tiền của mình. Ông thắng về chiến thuật (có đất), nhưng thua về chiến lược (làm giàu cho người khác). Cuộc đối thoại giữa Đại sư Trần Lãng và Tăng Minh Phụng là cuộc va chạm giữa lương tri và tham vọng. Vũ trụ vận hành theo quy luật “Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong”. Tăng Minh Phụng mang mệnh Phá Quân, lẽ ra phải nương nhờ Mộc hoặc Thổ để tồn tại. Nhưng sự kiêu ngạo đã xui khiến ông lao vào Thủy (Sóng Thần, Vũng Tàu, Lấp biển). Ông tin rằng Nhân định thắng Thiên, tin rằng dùng “Kim” (Tiền) có thể lấp đầy “Thủy” (Biển). Nhưng ông không hiểu nguyên lý Kim sinh Thủy – tiền càng đổ xuống, tai họa càng lớn mạnh. Cái quạt gãy trên tay Trần Lãng không chỉ là điềm báo vật lý, mà là tiếng gãy vỡ của một cột trụ chống trời. Khi con người cố tình dùng ý chí phàm tục để bẻ cong dòng chảy của tự nhiên, tự nhiên sẽ đáp trả bằng sự hủy diệt tàn khốc nhất. Và cuối cùng, là sự chuyển dịch lạnh lùng của “khí số”. Hình ảnh ông rể Hoàng Gia chặn đường Trần Lãng là một hình ảnh đầy ám ảnh. Nó báo hiệu sự chuyển giao quyền lực. Khi ngọn lửa của Phượng Hoàng bắt đầu tàn lụi vì gặp nước, thì hòn đá tảng (Thổ) lại bắt đầu trỗi dậy. Đất cần Nước để trở nên màu mỡ, và Đất cũng cần Lửa lụi tàn để biến thành tro bón cho cây. Tăng Minh Phụng đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình: Ông là ngọn nến cháy rực rỡ để soi đường, và sáp nến chảy xuống chính là thứ dung dưỡng cho những đế chế công nghiệp mọc lên sau này. Nhìn lại Phần 3, ta thấy xót xa cho một kiếp người tài hoa nhưng bạc mệnh. Phải chăng, cái giá của sự vĩ đại luôn là sự cô độc và sự phản bội? Hay đúng như lời sấm truyền: “Vạn sự giai hưu, duy nghiệp tùy thân” (Mọi thứ rồi sẽ mất, chỉ có nghiệp là theo mình). Tăng Minh Phụng đã chọn để lại một huyền thoại, thay vì chọn sự bình an. Và huyền thoại nào cũng được viết bằng máu.

(Còn tiếp)…

P/s: Mong được quý follower “donate” để có thêm động lực kể chuyện!

----------------------

Nguồn: QUYHOCFAQ