BINH PHÁP TÔN TỬ VÀ ĐẦU TƯ CHỨNG KHOÁN
Binh pháp Tôn Tử được coi là kiệt tác quân sự, được tôn xưng là “Vũ kinh quan miện”, “Bách thế đàm binh chi tổ”. Ngày nay, Binh pháp này không chỉ dùng trong chiến trận, mà áp dụng rất tốt cho kinh doanh, mà người Nhật rất chú trọng. tất nhiên, nó cũng vận dụng tốt trong đầu tư chứng khoán (là tập con của quản trị kinh doanh).
Khi đọc Binh pháp Tôn Tử, người ta hay tập trung và áp dụng Tam thập lục kế, nhưng tinh túy của Binh pháp nằm trong các yếu quyết. Trong Binh pháp Tôn Tử có viết: “Cần kinh qua 5 việc, một là đạo, hai là trời, ba là đất, bốn là tướng, năm là pháp”; Đây được xem là yếu quyết chính, rồi mới đến ““Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng”, và “Lấy kỳ binh mà giành chiến thắng”
Áp dụng 5 việc cần kinh qua trong đầu tư chứng khoán ra sao ?
1. Đạo :
Phương châm, chiến lược đầu tư. Tuân thủ, không ham lướt sóng giầu nhanh, không lấy tiêu chí tiền (lời nhiều) là quyết định, mà từ bỏ các tiêu chuẩn …
2. Trời
Thuận theo thời thế, lấy vĩ mô mà “tiến – thoái”, không đua theo Fomo. Khi kinh tế vĩ mô chưa thuận (lãi suất cao, doanh nghiệp khó…) thì lui giử tiền gửi Bank và ngược lại
3. Đất
Đất tốt mới là nơi chọn để sống. Theo đó chỉ chọn công ty có sản phẩm dịch vụ tốt, tạo giá trị cho kinh tế xã hội chứ không chỉ tạo ra lợi nhuận cho công ty (không đầu tư các cty tổn hại môi trường, chèn ép người dân trục lợi..)
4. Tướng
Tướng là quan trọng. Theo đó chỉ chọn công ty có ban lãnh đạo gồm đủ Đức – Tài; nếu chỉ chọn cty có ông chủ giỏi làm ra tiền mà không có đức, thì không bền, mình cũng là phường “theo đóm ăn tàn”, cùng chung xuồng…
5. Pháp
Mưu lược, biến pháp. Theo đó cũng cần có kiến thức đầu tư, biết nhận định, đánh giá, chọn lựa công ty, thời điểm bán – mua …
Với 5 việc trên, rỏ ràng Tôn Tử xác định “Đạo” là đầu tiên, nếu không có đạo thì sự nghiệp không bền; còn pháp là yếu tố thứ 5, sau khi đã thực hiện đủ 4 yếu tố Đạo – Trời – Đất – Tướng. Như vậy nhiều nhà đầu tư cá nhân, ban đầu thắng, nhưng dần dần thấy tài khoản bị giảm, rồi thua lổ thì cứ nghĩ tài năng mình học chưa đủ; lại đi gập thầy cầu Pháp; trong khi các yếu tố quan trọng phải có rồi mới đến pháp thì không chú trọng, không áp dụng….

Nguồn: Hien Dinh