Tui nhìn thấy một cái này khá thú vị, thấy hay hay nên viết ra biết đâu giúp được mọi người.
Có nhiều lời nhận xét, hay có, dở có, trung lập cũng có và là nhiều nhất. Tui nhìn thấy một đặc điểm chung ở những người khen cuốn sách hay, hào hứng với nó thường là những ai đang kinh doanh rồi và doanh số "nhìn vào" thấy có vẻ ổn lắm. Hàng hóa cũng tấp nập, chất đống để đó. Nhân viên cũng chạy xoắn xít không lơi tay.
Tui chỉ nhìn vào thôi chứ người ta không cho tui coi số liệu nên tui không có biết, chỉ dám phỏng đoán vậy thôi. Chắc là bán được đó. Ảnh nói chừng nào bán thì nhớ nhắn anh, anh mua đọc để làm.
Tui cũng nhận được vài lời khen, nhưng theo cảm giác (cảm giác thôi, hông có bằng chứng nha, đòi tui cũng hông có để show) là khen kiểu hơi lịch sự, kiểu sợ mình buồn á. Chỉ kêu là nội dung sách cũng được đó, chừng nào bán chị mua ủng hộ cho.
Tui không khoái kiểu mua ủng hộ, tui viết sách để mang giá trị với giải pháp chứ bộ, đâu phải nhờ vả mua giúp đâu. Viết sách cũng có giá của viết sách chớ bộ. Tui nghĩ trong bụng vậy thôi, chứ hông có nói. Nói ra mất lòng sao
Nhưng tui thấy ở đây thì khác hẳn bên chỗ anh kia. Kinh doanh bên này thì cũng không quá khó khăn nhưng mà tấp nập thì chắc là không thể đến. Cách nói chuyện của chỉ cũng làm tui thấy khá là truyền thống. Chỉ có xu hướng là làm bền bỉ một cái gì là làm từ từ, làm dần. Ít muốn thử cái mới. Nghe chỉ nói hồi đó cũng có đi học mấy khóa học nhưng chắc về không làm được hay sao đó nên mất niềm tin nơi cuộc sống. Khổ hông.
Và còn vài người nữa, nhưng mà nội dung tui thấy tương tự nên thôi tui hông kể. Mình kể điển hình được rồi, chứ kể hết lấy đâu ra ai rảnh ngồi đọc hết bài cho mình. Rồi nói thằng này viết lắm mà chả cô đọng gì, đánh giá mình hông biết viết văn sao. Dù hồi đó tui làm văn điểm kém thiệt
Bản thân của cuốn sách, nó là thông tin. Mà thông tin thì nó không có tính hay hoặc dở. Có thể nó có tính đúng sai nhưng mà cũng là tương đối thôi. Hôm nay khoa học nói cái này đúng ngày mai nói nó sai cũng là chuyện thường thấy suốt ngày.
Thông tin, sách hay thanh gươm nó cũng đều như nhau cả. Nếu nó xuất hiện với đúng người, đúng thời điểm thì nó sẽ trở nên giá trị, rực rỡ. Còn không, chỉ là vật trưng bày cho thiên hạ ngắm nghía trầm trồ theo xu thế thời đại.
Bảo kiếm thì tặng anh hùng. Tại vì chỉ có anh hùng mới sử dụng nó đúng lúc đúng chức năng nó nhất. Diệt kẻ ác, đánh quái vật, cứu công chúa. Chứ đưa cho đầu bếp thì bò xào lăn, trâu nướng tảng rồi. Bản thân người luyện kiếm biết được chắc ôm gối khóc huhu mấy ngày mất.
Nếu như người ta không cảm thấy nó hay là bởi vì người ta không thật sự cần nó. Lúc này.
Còn lúc khác thì cũng chưa biết được.
Nhưng nếu người khác cảm thấy nó hay, nó giá trị tức là họ đang cần giải pháp đó, vào lúc này.
Tiếng anh hay kêu là "In here, right now" đó.
Nên tui cũng muốn gửi gắm những bạn nào, cũng đang giống như tui. Đang đi tìm, gặp gỡ nhiều người, nhiều khách hàng để mang giá trị, giải pháp của mình (hoặc công ty mình đang làm mướn) tới cho họ. Mà họ cảm thấy không hay, không có giá trị.
Điều đó không có nghĩa là sản phẩm của bạn hông tốt, mà chẳng qua là "Sai người, sai thời điểm" thôi. Nên đừng buồn, cũng đừng mất niềm tin. Sẽ có lúc họ cần và cũng đang có rất nhiều người đang cần ngoài kia, những người hồi xưa không cần bây giờ cần cũng rất nhiều.
Bởi vậy, giờ gặp ai mà khen hay, tui biết ngay đúng người, đúng thời điểm. Mạnh dạn "vậy anh mua đi" lập tức. Họ cần thiệt là họ chốt liền hà.
Còn ai mà nói là không cần, tui biết là giờ không phải thời điểm phù hợp. Vui vẻ cảm ơn rồi ghim thầm trong bụng.
"Giờ chưa cần, mai mốt cần thì biết mình. Grrr"
Hihi. Nghĩ vậy tự nhiên thấy bán hàng thiệt là vui
Nguồn: Phan Thông