Eo biển Hormuz mà “tắc” thì không phải câu chuyện thiếu dầu mà là dầu không ra được thị trường. Và lúc này, địa lý quyết định lợi nhuận.

eo-bien-hormuz-dong-cua-cung-la-dau-nhung-nguoi-lai-ke-mac-can-1775548218.jpg

 

Nhìn nhanh tháng 3:

⚡ Iran +37%, Oman +26%, Saudi +4,3% doanh thu → nhóm có cửa “thoát hiểm” (đường ống, cảng thay thế) + hưởng lợi giá dầu tăng mạnh (+60%).

⚡ Iraq -76%, Kuwait -73% → gần như “đóng băng doanh thu” vì phụ thuộc gần như hoàn toàn vào Hormuz.

⚡ UAE -2,6% → có đường ống né Hormuz nhưng vẫn bị ảnh hưởng do gián đoạn logistics & tấn công hạ tầng.

Logic rất “thị trường”:

⚡ Giá dầu tăng mạnh không đồng nghĩa tất cả đều hưởng lợi.

⚡ Ai xuất được hàng → ăn trọn giá cao.

⚡ Ai kẹt đường vận chuyển → mất doanh thu dù giá đang “trên trời”.

Saudi Arabia là case đáng chú ý:

Dù sản lượng xuất khẩu giảm ~26%, nhưng nhờ pipeline Đông – Tây (5 triệu thùng/ngày), họ vẫn duy trì dòng tiền, thậm chí tăng thêm ~558 triệu USD giá trị xuất khẩu. Đây là lợi thế chiến lược tích lũy từ… thập niên 1980.

eo-bien-hormuz-dong-cua-cung-la-dau-nhung-nguoi-lai-ke-mac-can-2-1775548345.jpg

Bức tranh lớn hơn:

⚡ ~20% dầu toàn cầu đi qua Hormuz → chỉ cần gián đoạn là “sốc cung” toàn cầu.

⚡ Xuất khẩu vùng Vịnh giảm gần 50% → thị trường lập tức phản ứng bằng giá + phí bảo hiểm tăng 2–3 lần.

⚡ Các tuyến thay thế hiện chỉ gánh được ~40% công suất → không đủ để “giải cứu” thị trường.

=> Chốt góc nhìn chuyên gia: Hormuz không chỉ là điểm nghẽn logistics, mà là “đòn bẩy quyền lực” năng lượng. Trong khủng hoảng, lợi nhuận không thuộc về người có dầu… mà thuộc về người có đường xuất dầu.