
Howard Marks là nhà sáng lập Oaktree Capital và là một quản lý quỹ Phố Wall thành công được Warren Buffett trân trọng. Trong một buổi chia sẻ quý giá, ông đã nói về 6 triết lý đầu tư bất di bất dịch, đúc kết 20 năm của mình.
Howard Marks nói:
“Khi chúng tôi thành lập Oaktree vào ngày 10/4/1995, gần tròn 20 năm trước, chúng tôi đã viết ra triết lý đầu tư của mình và công bố nó. Cho đến nay, chúng tôi chưa từng sửa dù chỉ một chữ. Khách hàng muốn biết rõ kim chỉ nam của chúng tôi là gì, và đó chính là sáu nguyên tắc cốt lõi của Oaktree.
Nguyên tắc đầu tiên là: Điều quan trọng nhất trong đầu tư là kiểm soát rủi ro.
Chúng tôi luôn nói với khách hàng rằng, để trở thành một nhà đầu tư xuất sắc, điều quan trọng nhất không phải là kiếm thật nhiều tiền, không phải là đánh bại thị trường, cũng không phải là nằm trong nhóm 25% quỹ có thành tích tốt nhất.
Điều quan trọng nhất là kiểm soát rủi ro.
Đó là công việc của chúng tôi. Đó là giá trị mà chúng tôi mang đến cho những khách hàng tìm đến Oaktree, những người muốn đầu tư vào các loại tài sản mà chúng tôi quản lý nhưng vẫn muốn rủi ro luôn được kiểm soát chặt chẽ.
Ngoài kia có rất nhiều nhà quản lý quỹ không quá chú trọng đến việc kiểm soát rủi ro. Họ đạt kết quả rất tốt khi thị trường thuận lợi, nhưng lại chịu thiệt hại nặng nề khi thị trường đi xuống. Khách hàng của chúng tôi thích cách tiếp cận của Oaktree hơn.
Nguyên tắc thứ hai là: Đề cao tính nhất quán.
Chúng tôi không cố vươn tới những mục tiêu quá xa để rồi phải đối mặt với nguy cơ sụp đổ.
Trong bức thư gửi cổ đông đầu tiên mà tôi viết vào năm 1990, tôi nhớ mình đã kể về một người đứng đầu một công ty quản lý tài sản vừa trải qua một năm rất tệ. Ông ấy nói:
“Nếu muốn nằm trong nhóm 5% quỹ thành công nhất, thì anh phải chấp nhận khả năng rơi xuống nhóm 5% tệ nhất.”
Còn tôi thì không hứng thú với việc rơi vào nhóm 5% tệ nhất. Mà tôi cũng không quá bận tâm đến việc phải nằm trong nhóm 5% tốt nhất.
Tôi chỉ muốn đạt kết quả ổn định, cao hơn mức trung bình trong dài hạn.
Ở đây có một phép tính khá thú vị. Có lẽ những nhà khoa học dữ liệu ngồi đây sẽ phải suy nghĩ một chút.
Trong chính bức thư đó, tôi kể thêm về một khách hàng. Ông ấy nói rằng trong suốt 14 năm trước đó, quỹ hưu trí của mình chưa bao giờ đứng cao hơn bách phân vị thứ 27 và cũng chưa bao giờ thấp hơn bách phân vị thứ 47.
Nói cách khác, suốt 14 năm liên tiếp, quỹ đó luôn nằm chắc chắn trong nhóm phân vị hạng hai.
Thử tính xem. 27 và 47 thì trung bình là 37, đúng không?
Vậy sau 14 năm, quỹ đó đứng thứ bao nhiêu trong bảng xếp hạng? Thứ tư.
Nếu nghĩ kỹ thì điều này thật khó tin. Tại sao lại là thứ tư chứ không phải thứ 37?
Câu trả lời rất đơn giản. Bởi vì một khi quỹ đầu tư thất bại họ sẽ thật sự biến mất.
(Giải thích của người dịch: Quỹ của vị khách hàng này không hề nổi bật trong bất kỳ năm nào, luôn chỉ nằm ở nhóm hạng hai với hiệu quản trung bình trong từng năm.
=> Nhưng vì họ không có những năm thua lỗ nặng, trong khi rất nhiều quỹ từng đứng đầu rồi sau đó biến mất hoặc tụt hạng, nên sau 14 năm cộng dồn, quỹ này lại vươn lên xếp hạng thứ 4 về thành tích dài hạn.)
Chính vì thế, chúng tôi lựa chọn sự ổn định.
Chúng tôi chỉ cần tạo ra kết quả nhỉnh hơn mức trung bình một cách đều đặn qua từng năm. Đôi khi, trong những năm thị trường rất xấu, việc kiểm soát rủi ro sẽ giúp chúng tôi vươn lên nhóm dẫn đầu.
Nhưng điều chúng tôi tin là: về dài hạn, kết quả đó sẽ rất đáng tự hào, đồng thời khách hàng cũng tránh được những trải nghiệm tồi tệ nhất. Theo tôi, đó mới là điều thực sự có giá trị.
Tiếp theo, dự báo kinh tế vĩ mô không phải là yếu tố quyết định trong đầu tư.
Chúng tôi không đưa ra quyết định đầu tư dựa trên các dự báo vĩ mô.
Như tôi đã nói, tất cả chúng ta đều có quan điểm riêng. Chúng ta hoàn toàn có thể có một nhận định, nhưng không hành động như thể nhận định đó chắc chắn đúng.
Theo tôi, điều này vô cùng quan trọng.
Mark Twain từng nói: “Điều khiến bạn gặp rắc rối không phải là điều bạn không biết, mà là điều bạn tin chắc là đúng, trong khi thực ra lại không phải vậy.”
Chúng tôi luôn cố gắng không bám chặt vào những nhận định vĩ mô của mình.
Cuối cùng, chúng tôi cũng không cố canh thời điểm thị trường, bởi vì đó là việc rất, rất khó.
Thay vào đó, chúng tôi đầu tư dài hạn vào những tài sản mà mình tin rằng đang bị định giá thấp.
Đó chính là triết lý đầu tư của Oaktree.
Các bạn có thể thấy rằng tất cả những nền tảng và nguồn cảm hứng tôi vừa chia sẻ đã góp phần hình thành nên triết lý đó.
Thực ra, mọi thứ đều được đúc kết trong một phương châm rất đơn giản của chúng tôi:
“Nếu tránh được những khoản thua lỗ, thì những khoản sinh lời sẽ tự lo phần còn lại.”
Hãy hình dung kết quả đầu tư giống như một đường cong phân phối chuẩn. Phần lớn các khoản đầu tư sẽ cho kết quả ổn, một số sẽ rất tốt, và một vài khoản sẽ cực kỳ xuất sắc. Điều quan trọng là phải loại bỏ được những khoản đầu tư quá tệ.
Nhiều nhà quản lý quỹ gặp khách hàng và nói:
“Chúng tôi sẽ đưa ông vào nhóm 25% dẫn đầu, ở phía đuôi phải của đồ thị phân phối, trở thành quỹ thành công nhất.”
Theo tôi, điều đó rất khó làm một cách nhất quán.
Bởi nếu nhắm đến phần đuôi phải (nhóm xuất sắc) mà thất bại, bạn sẽ rơi thẳng xuống phần đuôi trái (nhóm thất bại nặng nề).
Còn điều chúng tôi nói với khách hàng là:
“Chúng tôi sẽ cắt bỏ phần đuôi bên trái.”
Nếu làm được điều đó, và trên thực tế chúng tôi đã cơ bản làm được, thì kết quả bạn nhận được sẽ là chuỗi
Ổn - Tốt - Rất tốt - Tuyệt vời- Xuất sắc.
Nhưng sẽ không có kết quả tồi tệ.
Và khi loại bỏ được những khoản lỗ lớn, kết quả trung bình trong dài hạn sẽ trở nên rất tốt.
Về cơ bản, đó chính là những gì Oaktree đã làm được.”
Dịch và chỉnh sửa: Trương Đắc Nguyên,