Khi biến cố không may xảy ra với người nổi tiếng, người giàu có thì nhiều người thường dè bỉu, lên mặt dạy đời và coi thường ra mặt. Họ bịu môi, miệt thị kiểu như “Cho nó chết, ăn cho lắm rồi cũng đến ngày”, “Tài giỏi gì, tiền cha mẹ nó thôi", "trời tưởng gì, nó cũng chỉ có vậy", “Nói đạo lý hay lắm, hóa ra chỉ có vậy”.

vi-sao-nguoi-viet-hay-ha-he-truoc-that-bai-cua-nguoi-khac-1665389379.jpg
 

Vậy tại sao nhiều người lại có cái sở thích ném đá người khác như vậy?

- Đầu tiên, đó là sự dồn dập của báo chí.

Bình thường những con người đó họ khá bận rộn nên không có nhiều thời gian cho báo chí. Và kể cả có nhiều thời gian thì lâu lâu mới có bài báo viết về con đường lập nghiệp của họ hoặc là viết gì đó về họp hành, cưới vợ gả chồng… Nói chung là không nhiều. Và những bài này thường ít được các báo, cư dân mạng trích đăng/ chia sẻ vì nó chỉ là “chuyện thường ngày ở huyện”. Thế như khi họ gặp biến cố thì báo lớn báo nhỏ lao vào khai thác sâu thẳm về họ, thậm chí là một loạt bài trường kỳ để bới tới bảy đời tổ tiên với mục tiêu duy nhất là kéo view triệt để. Đó là những thứ rất riêng tư kiểu như: họ sinh ra ở đâu, bố mẹ làm gì, nhà có bao nhiêu anh chị em, anh chị em đang làm công việc gì, có bao nhiêu người con đang học ở đâu, chuyên ngành gì? Rồi thì họ khởi nghiệp ngành gì, mở rộng như thế nào, đã từng nợ lương chậm thuế hay chưa? Rồi lại nhà có bao nhiêu chiếc xe, thường ăn ở quán nào, xài hàng hiệu ra sao, đi nước ngoài tần suất bao nhiêu?... Cứ như thế bới móc lên hết với tần suất và số lượng dày đặc chủ yếu là tin xấu, tiêu xài thả ga. Cư dân mạng cũng luôn tiện chia sẻ quyết liệt với những lời lẽ mà chỉ số “Cay đắng index” ngày một cao.

- Thứ 2, ghen ăn tức ở.

Con người nói chung phần lớn không muốn người khác hơn mình, mình thua người khác, không muốn thừa nhận sự thành công của người khác. Nhiều người thường ghen ăn tức ở khi thấy người khác thăng tiến hơn mình, giàu có hơn mình, hạnh phúc hơn mình. Họ làm như thể chính sự giàu có, thành công của người khác cướp mất đi cơ hội của mình và thế là họ ghét. Với cái lý do lãng xẹt đó, chỉ cần chờ cơ hội người giàu, người nổi tiếng gặp biến cố thì họ tha hồ hả hê. Chưa kể, nhiều người còn coi việc ném đá đó là thể hiện bản lĩnh “Tao đâu có sợ thằng nào”.

Nhiều người nói rằng đã làm thì phải có sai. Muốn không sai thì đừng có làm gì cả. Tôi lại nghĩ khác. Làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, không làm gì thì quá sai. Những người không may bị tàn tật họ còn lăn xả ra làm, làm ngày làm đêm để nuôi mình và người thân. Vậy mà chúng ta sinh ra lành lặn, đôi mắt sáng ngời, đôi tay lực lưỡng vậy mà bảo “đừng làm gì để không bị sai” thì chúng ta đang sống quá phí phạm một cuộc đời. 

Đừng ném đá họ, cũng đừng hả hê khị họ không may gặp phải biến cố, đặc biệt là khi mọi chuyện chưa rõ ràng. Có thể trong số họ cũng có người cố tình làm sai. Có thể có người biết làm việc đó lợi cho mình, không có lợi cho người khác nhưng vẫn làm. Dù sao thì họ cũng đã phải trả giá. Dù gì đi nữa thì họ cũng đã có nhiều đóng góp cho cộng đồng.

Quan điểm của bạn như thế nào về vấn đề này?

Tuần mới an lành và bình an!