Người có tầm nhìn không chỉ thấy những gì đang diễn ra trước mắt mà còn hiểu được bức tranh toàn cảnh. Họ không bị giới hạn bởi suy nghĩ ngắn hạn, không bị ràng buộc bởi những khuôn mẫu cũ kỹ. Họ nhìn xa hơn, nghĩ lớn hơn và luôn tìm cách khai phá những giá trị mới.

Ngược lại, người tầm thường chỉ nhìn nhận vấn đề trong phạm vi nhỏ hẹp của họ. Họ bị chi phối bởi những suy nghĩ đơn giản, quen thuộc và dễ dàng chấp nhận giới hạn của bản thân. Họ không đặt câu hỏi, không tìm hiểu sâu, chỉ dừng lại ở bề nổi của vấn đề. Và vì không thể nhìn xa hơn, họ cũng không thể chấp nhận những điều khác biệt với thế giới quan của mình. Những gì nằm ngoài vùng hiểu biết của họ, họ coi là sai lệch, kỳ lạ hoặc đáng cười.
Sự khác biệt này thể hiện rõ trong cách mỗi người phản ứng trước cái mới. Khi nhìn thấy một điều khác lạ, người có tầm nhìn sẽ tự hỏi: Tại sao lại như vậy? Có điều gì thú vị ở đây mà mình chưa hiểu? Trong khi đó, người tầm thường sẽ vội vàng phán xét, mỉa mai hoặc bác bỏ ngay lập tức, chỉ vì điều đó không giống với những gì họ đã quen.
Tầm nhìn tạo ra cơ hội, còn tầm thường chỉ tạo ra rào cản. Người có tầm nhìn biết tận dụng mọi yếu tố xung quanh để phát triển, trong khi người tầm thường chỉ chăm chăm tìm lỗi sai của người khác mà không nhận ra giới hạn của chính mình. Sự khác biệt này quyết định ai là người dẫn đầu và ai mãi mãi chỉ đứng bên lề.
Nguồn: Quách Thái Công