Khách VIP rời bỏ ngân hàng sau khi tôi nghỉ việc

Tôi làm quan hệ khách hàng doanh nghiệp ở ngân hàng V gần hai mươi năm, phụ trách một nhóm khách hàng lớn, phần nhiều là các công ty vừa và nhỏ nhưng dòng tiền ổn định, vay đều, gửi đều. Ngày còn đi làm, tôi vẫn hay tự hào vì mối quan hệ với khách được xây dựng bằng chính sự chăm sóc của mình chứ không đơn thuần là lãi suất hay chính sách ưu đãi, có những khách tôi nhớ cả ngày sinh nhật con họ, nhớ họ thích uống trà gì mỗi lần ghé văn phòng, có hôm nửa đêm khách gọi báo gấp cần giải ngân sớm để kịp thanh toán đối tác, tôi cũng bật dậy gọi điện xử lý ngay dù hôm sau vẫn phải đi làm bình thường.

Đến ngày tôi nghỉ hưu, sếp cũ gửi thư cảm ơn cho cả phòng, trong đó nhắc rằng nhiều khách hàng gắn bó với ngân hàng phần lớn nhờ tin tưởng cá nhân tôi, đọc xong tôi cũng thấy vui, coi như một lời ghi nhận cho những năm tháng đã bỏ ra.

Vài tháng sau khi nghỉ, nhân tiện gọi điện chúc mừng sinh nhật một khách hàng cũ, tôi hỏi thăm xem bên đó còn làm việc với ngân hàng không, câu trả lời nhận được là từ ngày tôi nghỉ, không còn ai chủ động liên hệ tư vấn nữa nên họ cũng dần chuyển sang chỗ khác. Nghe xong tôi im lặng một lúc, không biết nên vui vì mình từng quan trọng đến vậy, hay buồn vì nghĩ đến những đồng nghiệp cũ giờ phải gánh thêm phần việc bị bỏ trống, cũng không rõ lời khách nói là thật lòng hay chỉ là câu xã giao cho người vừa nghỉ hưu nghe vui tai.

Ngẫm lại thì tôi cũng hiểu, một doanh nghiệp thật sự cần vốn thì họ vẫn phải tìm cách vay, chẳng phụ thuộc vào việc có tôi hay không, có khi họ ở lại lâu chỉ vì hồ sơ tín dụng đã có sẵn, thủ tục quen thuộc, thẩm định nhanh hơn so với việc chuyển sang một ngân hàng mới, chứ chưa chắc đã vì tình cảm riêng với ai.

Tôi cũng nhớ có lần một khách hàng thẳng thắn nói với tôi rằng họ không thích bị chăm sóc kỹ quá, vài bữa lại có người gọi mời mở thêm dịch vụ này, mua thêm gói bảo hiểm kia, nghe nhiều cũng mệt, có người còn nói vui nếu nhân viên chăm sóc mà nghỉ việc thì họ lại thấy nhẹ cả người, đỡ phải nghe mời chào suốt ngày, nên cái ranh giới giữa tận tâm và làm phiền đôi khi mong manh hơn tôi từng nghĩ, chỉ khách hàng là người biết rõ nhất.

Giờ nghỉ hưu rồi, thỉnh thoảng vẫn có khách cũ gọi điện hỏi thăm, có người còn giữ liên lạc đến bây giờ, mỗi lần như vậy tôi vẫn thấy ấm lòng, không phải vì nghĩ thiếu mình thì ngân hàng khó xoay xở, mà vì biết rằng những năm tháng làm việc nghiêm túc ấy, ít nhiều cũng để lại điều gì đó trong lòng người khác, dù cái điều đó lớn hay nhỏ, quan trọng hay không, thì có lẽ mỗi người sẽ tự có câu trả lời riêng cho mình.

sau-khi-toi-nghi-huu-khach-vip-20-nam-cung-roi-khoi-ngan-hang-1786350316.jpg