Nguyên tắc chung: Nhà ở được coi là tài sản thuộc sở hữu toàn dân, Nhà nước quản lý và phân phối cho người dân. Người dân không phải bỏ tiền mua như ở các nền kinh tế thị trường.

Phân phối: Chính quyền địa phương, tổ chức cơ quan, đơn vị sản xuất… sẽ xét và cấp nhà cho cán bộ, công nhân, quân nhân, trí thức tùy vào vị trí công tác, thành tích, đóng góp và hoàn cảnh gia đình.

Quyền sử dụng: Người dân được ở lâu dài, nhưng không có quyền mua bán, sang nhượng, thế chấp trên thị trường như các nước khác.

Chính sách xây dựng: Nhà nước thường xuyên phát động các đợt xây dựng nhà ở quy mô lớn (ví dụ các khu chung cư cao tầng ở Bình Nhưỡng) và tuyên truyền rằng đó là “quà tặng của lãnh tụ dành cho nhân dân”.

Chi phí sinh hoạt: Người dân vẫn phải tự lo các chi phí duy trì sinh hoạt (điện, nước, than sưởi…), nhưng bản thân căn hộ/nhà ở thì không mất tiền mua.

Triều Tiên cấp nhà ở miễn phí, nhưng gắn liền với chế độ phân phối bao cấp, người dân không có quyền tự do mua bán hay sở hữu tư nhân như ở Việt Nam, Trung Quốc hay phương Tây.

o-trieu-tien-chinh-sach-nha-o-khac-han-nhieu-quoc-gia-khac-1758860503.jpg
o-trieu-tien-chinh-sach-nha-o-khac-han-nhieu-quoc-gia-khac3-1758860550.jpg
o-trieu-tien-chinh-sach-nha-o-khac-han-nhieu-quoc-gia-khac2-1758860550.jpg
o-trieu-tien-chinh-sach-nha-o-khac-han-nhieu-quoc-gia-khac4-1758860550.jpg

Theo: Nguyễn Văn Cừ