Tuần trước, đi xe ôm, tôi nghe hai câu chuyện khá thú vị, nay kể cho ACE nhân chủ đề sống ơ Hà Nội đang hot.

Một cậu 20 tuổi, quê Phú Thọ, được bố mẹ mua cho chiếc xe điện khoảng 500 triệu đồng. Nó lên Hà Nội chạy dịch vụ vì, theo lời cháu, nó kiếm được hơn 40 triệu đồng mỗi tháng, tính ra chỉ hơn một năm là thu hồi vốn.

Một người khác gần 45 tuổi, từ tỉnh về Hà Nội làm xe ôm đã hơn 15 năm. Nhà có vợ và hai con. Muốn nuôi gia đình và cho con ăn học, mỗi tháng nó phải kiếm ít nhất 17 triệu đồng, nên gần như ngày nào cũng phải cày 14–15 tiếng.

Hai câu chuyện ấy cho thấy một điều khá rõ: ngay cả những lao động tay chân cũng vẫn muốn bám trụ lại Hà Nội.

Họ không về quê vì Thủ đô đầy áp lực và đắt đỏ, Hà Nội vẫn cho họ cảm giác còn cơ hội để kiếm sống và đổi đời.

Sức hút của các đô thị lớn ở Việt Nam hiện nay có lẽ còn mạnh hơn nhiều người tưởng.

Nhiều người trẻ than Hà Nội và Sài Gòn bây giờ quá đắt đỏ, quá áp lực và ngày càng khó sống.

Điều đó đúng. Giá nhà tăng chóng mặt, tiền thuê nhà ngày càng cao. Có những người đi làm gần chục năm nhưng gần như chẳng có khoản tiết kiệm đáng kể.

Nhưng điều thú vị là, dù than rất nhiều, người trẻ vẫn tiếp tục đổ về Hà Nội và Sài Gòn vì đây vẫn là hai “thỏi nam châm” lớn nhất của nền kinh tế Việt Nam.

Theo số liệu của báo Lao Động, thu nhập lao động tại Hà Nội quý IV/2025 đạt khoảng 12,3 triệu đồng/tháng. Mức thu nhập này cao hơn khá nhiều so với mức bình quân cả nước khoảng 8,4 triệu đồng và khu vực nông thôn khoảng 7,6 triệu đồng/tháng, theo Cục Thống kê.

Chính chênh lệch thu nhập ấy khiến dòng người vẫn tiếp tục chảy về các đô thị lớn, cho dù chi phí sống ngày càng đắt đỏ hơn trước.

Theo số liệu năm 2024 được lãnh đạo sở Hà Nội công bố, dân số Thủ đô hiện tăng khoảng 200.000 người mỗi năm. Hiện dân số Hà Nội khoảng 8,5 triệu người và được đặt mục tiêu tới năm 2035 sẽ lên 14–15 triệu người.

Nói cách khác, nếu đúng theo quy hoạch, Hà Nội sẽ phải hấp thụ thêm hàng triệu người chỉ trong khoảng một thập kỷ tới.

Trong khi đó, ở phía Nam, sau khi sáp nhập với Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu, TP.HCM đang hướng tới mô hình siêu đô thị đa trung tâm hơn 14 triệu dân. Điều đó cho thấy, HCMC vẫn hút thêm người dù không gian rộng lớn hơn trước.

Tức là, Hà Nội và TP.HCM có thể ngày càng đắt đỏ và áp lực hơn, nhưng cơ hội cũng đang tiếp tục dồn về đây mạnh hơn những nơi khác.

Ở đây, người trẻ có nhiều cơ hội va chạm với những người giỏi hơn mình, bước vào những công việc tốt hơn và thử những thứ mà ở nhiều nơi khác gần như không có cơ hội tiếp cận.

Sự khác biệt ấy đôi khi rất rõ. Trong khi Hà Nội hay Sài Gòn nói chuyện startup, thậm chí chỉ cần bán hàng online, làm xe ôm, mở quán trà đá (giờ khó rồi) thì ở nhiều địa phương, bài toán phát triển kinh tế vẫn còn xoay quanh chuyện nuôi con gì, trồng cây gì.

Người trẻ lên Hà Nội hay vào Sài Gòn không chỉ để kiếm tiền. Họ lên để tìm cảm giác cuộc đời mình đang chuyển động, được sống và hưởng thụ những cái mà ở quê có nằm mơ cũng không thấy.

Đã từng có một thời gian, rất nhiều bạn trẻ hào hứng với trào lưu “bỏ phố về rừng”, “bỏ phố về biển”, rời đô thị để tìm một cuộc sống nhẹ nhàng và yên bình hơn. Nhưng rồi không ít người trong số họ lại quay trở về thành phố sau vài năm.

Bởi sống chậm thì dễ, nhưng sống bằng gì và phát triển tương lai ra sao lại là một câu chuyện khác.

Đó là lý do dù biết rất khó sống, rất khó mua nhà và đầy áp lực, nhiều người trẻ vẫn bám trụ lại Hà Nội và Sài Gòn.

Bám trụ ở Hà Nội hay Sài Gòn nhiều khi canh bạc lớn. Có người đổi đời, có người kiệt sức, có người ở trọ suốt cả tuổi trẻ, nhưng điều giữ họ lại thường không chỉ là tiền bạc.

Thứ hấp dẫn nhất của đô thị lớn nhiều khi là cảm giác đời mình vẫn còn cơ hội để bứt lên, hay ít nhất không phải băn khoăn nuôi con gì, trồng cây gì ở quê.

Vì thế, không ít người hiểu rằng rời khỏi Hà Nội hay Sài Gòn là rời khỏi nơi họ tin mình có nhiều cơ hội nhất để thay đổi tương lai, cho mình và cho con, cháu.

Bạn ở lại Hà Nội và HCMC hay bỏ cuộc về quê?

-----------------

Nguồn: Hoàng Tư Giang