#

Nghe lỏm chuyện Bầu Đức với Thầy Park

Đình Trọng
Bài viết: 141
    Hôm qua chuỗi cà phê của mấy ông Bầu khai trương quán thứ 100 ở nhà văn hóa Thanh niên, mình thì không uống cafe nên đi rồi ngồi nghe lỏm các ông Bầu 'chém gió' việc bán cafe’. Hôm qua có thầy Par hang Seo đến dự nên khá vui, mình lược dịch buổi trò chuyện của  Bầu Đức với Thầy Park cho mấy ai có nhu cầu uống cafe’ mơ World Cup nha.
    -Bầu Đức: Hôm nay tôi mời ông vào đây vì bọn tôi đang hợp tác với nhau bán cà phơ làm bóng đá. Ông đến với tôi với tư cách cá nhân chứ không phải đại diện cho Liên đoàn, nên đừng ai lăn tăn chuyện đó nhé.
    -Thầy Park: Rất cám ơn anh về lời mời này. Nếu không có anh thì không có tôi ở đây, nên bất cứ khi nào anh gọi, tôi sẽ có mặt, chỉ trừ lúc tôi đang chỉ đạo mà thôi.
    -Bầu Đức: Sao, dạo này công việc tốt chứ?
    -Thầy Park: À, tôi đang bắ đầu kế hoạch xây dựng đội tuyển U22 cho SEA Games năm sau. Hôm nay tôi triệu tập những cầu thủ sinh năm 1999 lên để họ làm quen. Vì thực ra, các cầu thủ này ở CLB ít được thi đấu. Những ai mà được đấu thì tôi đã thấy rồi còn những ai chưa đấu, tôi gọi lên rồi ngày mai chia hai đội đá một trận, hôm sau tôi trả về.
    -Bầu Đức vỗ vai: Yên tâm đi, đội nào thắng cũng được.
    -Thầy Park: Thú thật với anh, lứa cầu thủ này ở V-League là rất ít mà đa phần ở giải hạng Nhất, nên đội ngũ trợ lý của tôi đi khắp các sân để không bỏ sót một ai. Tôi cũng vừa ở Quảng Nam rồi ra Hà Tĩnh xem hai trận. Lẽ ra, tôi đi thẳng về Hà Nội để tập trung cùng các bạn nhưng vì anh gọi, tôi ra Vinh bay vào đây cafe’ đã.
    -Bầu Đức: Có gì lo lắng nữa không?
    -Thầy Park: Tôi đang lo ba trận ở World Cup nữa, vì nó quan trọng lắm. Tháng 10 này chúng ta gặp Malaysia là quan trọng nhất. Nỗi lo thứ nhất là họ có bốn cầu thủ nhập tịch và đang chuẩn bị thêm ba cầu thủ nhập tịch nữa. Nỗi lo thứ hai là sân cuả họ có 80 ngàn khán giả, khi họ hét, chúng tôi không thể nghe nhau nói.
    -Bầu Đức (cắt ngang): Thì bịt tai lại mà đá.
    -Thầy Park: Chúng tôi đã từng đấu ở sân đó mà, khi họ hét tạo ra những tiếng gầm vang như một con thú trong hang vậy.
    -Bầu Đức: Sau mấy năm ở Việt Nam, ông thấy sao?
    -Thầy Park: Tất cả đều ổn, tôi chỉ thương các trợ lý của mình vì họ còn gia đình ở bên Hàn Quốc. Thỉnh thoảng tôi cho họ nghỉ về thăm gia đình là thế.
    -Bầu Thắng: Yên tâm đi, anh Đức đây sáu tháng chưa được gặp vợ nè, bã ở nước ngoài, giờ không bay được luôn.
    -Bầu Đức: Àh, vợ tôi cũng rất muốn được một lần về tham quê hương của ông ở Hàn Quốc.
    Thôi, uống ly café đi rồi nói tiếp.
    Đoạn này ba ông bầu tặng quà cho thầy Park.
    -Bầu Thắng: Đố ông đoán cái này là cái gì, ba anh em tui tự tay làm mấy tháng đó (xạo nè). Thầy Park nhận ra bức chân dung rồi cười tít mắt.
    -Sau khi tặng quà xong, bầu Đức bảo: Hy vọng ông sẽ ở Việt Nam lâu hơn?
    -Thầy Park: Tôi cũng không biết nữa, lúc đầu anh mời, tôi cứ nghĩ đến Việt Nam cùng lắm là một năm nhưng không ngờ bây giờ đã ba năm rồi.
    -Bầu Đức: Tụi bay thấy chưa, bầu Đức nhìn người chuẩn không. Vậy thì ở thêm năm năm, tám năm nữa chứ sao?
    -Thầy Park: Tôi cũng không biết nữa, vì đã có tuổi rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức để không làm anh thất vọng.
    -Bầu Đức: Khi nào Liên đoàn không cần ông nữa, hãy về với tôi.
    -Thầy Park: Không ai có thể làm mãi mãi được, đến một lúc nào đó tôi cũng phải nghĩ. Ước muốn của tôi sau này là làm bóng đá trẻ và hy vọng khi đó quân của anh đang ngồi ở đây có thể hỗ trợ làm trợ lý cho tôi.
    -Bầu Đức: Mà mấy giờ ông bay về Hà Nội?
    -Thầy Park: Như đã nói, lẽ ra tôi đã về Hà Nội rồi nhưng vì anh mời nên tôi mới có mặt ở đây. Vì nếu không có anh thì đâu có tôi ở Việt Nam. Sau SEA Games, tôi lẽ ra đã lên phố núi gặp anh nhưng vì bận quá, tôi chỉ gọi điện thôi, anh thông cảm.
    -Bầu Đức: Không sao đâu, mà lâu rồi không lên Gia Lai xem bóng đá?
    -Thầy Park: Tôi muốn lên xem lắm chứ nhưng mấy cầu thủ bảo tôi lên họ xui, toàn thua với hoà. Đặc biệt, cậu Văn Toàn láu cá còn nói thẳng là tôi đừng đến nữa.
    -Bầu Thắng kêu Bầu Đức hỏi ổng uống cà phê này thấy sao?
    -Thầy Park: Cà phê này rất tuyệt vời. Tôi có thói quen uống cafe từ lúc ở Hàn Quốc mà. Nên khi sang Việt Nam, tôi uống cafe mà còn phải pha thêm nước lọc vào vì nó quá đậm đặc.
    -Bầu Đức: Tụi bây thấy chưa, chính ông Park khen cafe ngon nha, chứ hông phải tau nổ.
    Thầy Park: Mỗi ngày tôi đều uống cafe’, đặc biệt trước mỗi trận đấu tôi sử dụng rất nhiều.
    -Trợ lý bầu Hải nhờ bầu Đức hỏi ổng đánh giá cà phê thế nào?
    -Bầu Đức: Câu đó hỏi rồi, nói một lần chuẩn chứ nói nhiều sai bét là mệt đó.
    -À, Anh Khoa kêu ông nói: “Cà phơ ông bầu” , rồi giải thích cho ổng ông bầu là dư lào.
    -Thầy Park đọc rành rọt “Cà phê ông bầu”. Mà quán của anh có mở ở Hà Nội không?
    -Bầu Đức: Có chưa bay, mở chỗ nào cho ổng đến ủng hộ. Àh, có có, hai quán rồi, một quán ở Long Biên. Ráng ủng hộ nhà, chúng tôi đặt mục tiêu mở 10.000 quán ở Việt Nam để mỗi ngày đóng góp cho xã hội một tỷ đồng.
    -Bầu Thắng ghé tai bầu Đức: Mời ổng ở lại ăn cơm, anh Hải chuẩn bị sẵn rồi.
    -Bầu Đức: Thôi, rất cám ơn ông dù bận bịu trăm công ngin việc nhưng đã đến đây cafe’, giờ ăn cơm trưa nhé.
    -Thầy Park: ok ok, tôi cũng đang đói, ăn rồi còn về với đội U22.
    -Bầu Đức: Ráng tìm cho hết nhân tài nha.

    Xong đoạn này các ổng vô phòng VIP uống Tiger, hết nghe lỏm được gì!

    Theo Hong Linh Cu Đồng