Lưu Bị phụng chiếu đi đánh Viên Thuật, giao cho Trương Phi ở nhà giữ thành. Ông hiểu Trương Phi tính cách nóng nảy, hay rượu say làm hỏng việc, nên trước khi đi đã giao cho 3 nghiêm lệnh:
- Điều số 1: Không được uống rượu say.
- Điều số 2: Không được nóng nảy tuỳ hứng.
- Điều số 3: Không được đánh mắng quân sĩ.
Lưu Bị vừa đi khỏi, Trương Phi liền cùng lúc mắc cả 3 điều quân lệnh.
Trương Phi bày tiệc rượu chiêu đãi quân sĩ. Trong đám quân có một người tên là Tào Báo, là biểu đệ của Lữ Bố. Vì không biết uống rượu nên bị đánh phạt. Lại thêm Trương Phi vốn không ưa Lữ Bố, nên đánh Tào Báo nặng gấp 10. Tào Báo sau khi bị đánh, sinh ra uất ức nên có ý làm phản, gửi tin về cho Lữ Bố.
Lữ Bố sau khi nhận tin liền biết rằng thời cơ đánh chiếm Từ Châu đã tới. Lữ Bố thông tin cho Tào Báo làm nội gián, ban đêm khi thấy lửa hiệu sẽ mở cửa thành Từ Châu cho đội quân tràn vào. Đêm ấy khi Lữ Bố tới, Trương Phi vẫn còn đang say rượu.
Hay tin bị cướp thành, Trương Phi bật dậy. Nhưng lúc này Phi chân tay mềm nhũn, đi đứng loạng choạng, không còn sức chiến đấu nữa. Trương Phi đành bỏ thành trì, bỏ cả gia quyến của Lưu Bị cưỡi ngựa bỏ chạy tới chỗ huynh trưởng.
Khi gặp Lưu Bị, Trương Phi quỳ sụp xuống, khóc lóc nhận lỗi. Để mất thành trì, bỏ mặc vợ con của Lưu Bị, đây đều là đại tội. Quan Vũ cực kỳ tức giận Trương Phi. Ai cũng nghĩ Trương Phi khó qua nổi phen này.
Ấy vậy mà Lưu Bị không những không trách phạt lại còn dễ dàng bỏ qua cho Trương Phi. Nhưng Lưu Bị không biết rằng đây là là sai lầm to lớn, dẫn tới cái c.h.ế.t của Trương Phi trong tương lai. Sau này, Trương Phi cũng vì say rượu đánh đập thuộc hạ tàn nhẫn mà gây uất hận cho thuộc hạ. Nửa đêm đã bị thuộc hạ ch.é.m đ.ầ.u.
Theo tâm lý học tỉnh thức WECAP, Lưu Bị là người có phẩm tính Giàu có, có mặt sáng là bao dung, rộng lượng.Trong lòng ông tha thứ cho Trương Phi là phần sáng, nhưng bên ngoài thì Lưu Bị đúng ra cần nghiêm khắc uốn nắn, sửa sai cho Phi. Như vậy thì Phi mới thành tài được.
Hãy nhìn sang câu chuyện bên phía Tào Tháo.
Hứa Chử cũng là tuýp người Sức mạnh như Trương Phi, hay nóng nảy, dễ tức giận, lại hay uống rượu mà gây chuyện. Nhưng khi mắc lỗi, Tào Tháo liền lập tức giáng chức cho làm binh sĩ, cho đi nuôi ngựa và cấm uống rượu trong vòng 3 tháng.
Hứa Chử rất bức bối trong lòng, nhưng quân lệnh vẫn phải nghe theo. Ông không động vào giọt rượu nào trong vòng 3 tháng. Sau chuyện đó, Hứa Chử không còn gây hoạ nữa, trở thành hổ hầu đáng tin cậy bậc nhất của Tào Tháo.
Ở công ty ông anh tôi xảy ra tình trạng nhân viên thường xuyên đi làm muộn, làm việc hay mắc lỗi nhưng anh lại xuề xòa cho qua, không mắng, không phạt. Anh chỉ âm thầm tự mình xử lý hậu quả do lỗi sai của nhân viên gây ra.
Tôi hỏi thì anh bảo là ai chẳng có lúc mắc lỗi, trách tụi nó làm gì. Đó là cái sáng của Giàu có, bao dung rộng lượng. Tôi nể anh ở phần này.
Tôi hỏi nhưng sao anh không chỉnh đốn nhân viên, vì cứ vậy thì họ sẽ tiếp tục sai lầm. Anh bảo thôi chuyện nhỏ, cho qua cũng không sao.
Kết quả là công ty anh cứ vậy trong vài năm, nhân viên đi muộn rất nhiều, thấy sếp không phạt nên dần cho là đi muộn chẳng sao. Họ sai lầm, sếp bỏ qua, họ cho rằng sai lầm cũng chẳng sao. Vì vậy, công ty nuôi dưỡng quá nhiều sai lầm, dần dần lao dốc.
Trong trường hợp này, anh bạn tôi sáng Giàu có, nhưng thiếu sáng của Thành tựu, giống Lưu Bị vậy. Tào Tháo vừa sáng Giàu có (trong lòng vẫn bỏ qua cho Hứa Chử) và vừa sáng Thành tựu trong việc luyện Hứa Chử thành tướng tài. Nếu không rèn thói quen sáng Thành tựu, chắc công ty anh bạn tôi sẽ mãi không khá lên được.
-----------------------
Nguồn: WECAP