Hôm trước có một khách hàng hỏi:

"Em làm ngân hàng chắc sướng ha, 5 giờ chiều là tan làm rồi đúng không?"

Tôi chỉ cười.

Thật ra đây là câu mà tôi nghe khá nhiều trong suốt những năm làm nghề.

Và cũng không trách được, vì nhìn từ bên ngoài thì đúng là như vậy thật. 5 giờ chiều ngân hàng đóng cửa giao dịch, khách hàng ra về, cửa kính kéo xuống. Ai đi ngang qua cũng nghĩ chắc nhân viên đang thu dọn đồ đạc để về nhà.

Nhưng với nhiều người làm ngân hàng, lúc đó ngày làm việc vẫn chưa kết thúc.

Khách về rồi mới tới lượt xử lý những việc còn lại trong ngày. Hồ sơ cần rà soát, số liệu cần đối chiếu, báo cáo cần hoàn thành, hệ thống cần cập nhật. Những việc ban ngày chưa kịp làm vì khách đông thì tranh thủ ngồi xử lý nốt.

Có hôm đang làm, ngẩng đầu lên đã hơn 7 giờ tối.

Có hôm gần 8 giờ cả phòng vẫn sáng đèn.

Làm riết thành quen.

Quen tới mức chú bảo vệ dưới tòa nhà còn thuộc mặt nhân viên ngân hàng hơn cả khách hàng.

Tôi nhớ có lần gần 8 giờ tối mới xuống lấy xe.

Chú bảo vệ nhìn thấy liền cười:

"Hôm nay về sớm vậy con?"

Tôi đứng khựng mất vài giây rồi bật cười.

8 giờ tối mà được gọi là "về sớm".

Nghe vô lý thật, nhưng lúc đó tôi lại thấy câu nói ấy hoàn toàn bình thường.

Có lẽ vì làm lâu trong nghề rồi, những buổi tối về muộn cũng dần trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống.

Giờ nghĩ lại, điều tôi nhớ nhất không phải những lần tăng ca hay những tối ngồi đối chiếu số liệu tới muộn.

Mà là câu nói đùa của chú bảo vệ hôm đó.

hom-nay-ve-som-vay-con-cau-noi-khien-mot-nhan-vien-ngan-hang-nhu-toi-bat-cuoi-luc-8-gio-toi-1780449542.jpg