Chỉ số giá sản xuất (PPI) lõi của Mỹ trong tháng 7 tăng 0,9% so với tháng trước, cao hơn đáng kể so với dự báo, đưa lạm phát PPI hàng năm lên mức 3,3%. Diễn biến này phủ nhận quan điểm “thuế quan không gây lạm phát” của một số nhà phân tích, nhưng vẫn chưa đủ để bác bỏ lập luận của nhiều chuyên gia – trong đó có David Bessent – rằng tác động từ thuế quan chỉ mang tính tạm thời.

Điểm then chốt là mức độ và thời gian PPI truyền dẫn sang lạm phát tiêu dùng (CPI) vẫn khó dự đoán, đặc biệt khi yếu tố dịch vụ cũng đóng vai trò lớn. Vì vậy, quan điểm của những người dự báo Fed sẽ cắt giảm lãi suất 1,5–1,75% trong chu kỳ tới vẫn được duy trì, dựa trên giả định nền kinh tế Mỹ sẽ suy yếu và áp lực lạm phát hiện tại chỉ là ngắn hạn.

Số liệu này không làm thay đổi hai mâu thuẫn lớn đang tồn tại trong nội bộ Fed:

  1. Nhóm lo ngại: tin rằng thuế quan sẽ tạo áp lực lạm phát đáng kể và lâu dài.

  2. Nhóm hoài nghi: cho rằng tác động của thuế quan chỉ tạm thời, cần tập trung vào dữ liệu thực tế về CPI.

Cùng với đó là sự chia rẽ về phương pháp tiếp cận:

  • “Wait and see” – giữ nguyên chính sách, chờ thêm dữ liệu.

  • “Preemptive” – hành động trước dựa trên dự báo.

Trong ngắn hạn, thị trường nhiều khả năng sẽ chứng kiến mức biến động (volatility) cao hơn, khi nhà đầu tư phản ứng với các bình luận từ thành viên FOMC và các nhân vật có ảnh hưởng. Tâm lý thị trường, thanh khoản, cũng như động thái mua – bán chốt lời sẽ quyết định hướng đi giá tài sản.