
Nếu muốn con trở thành Tây xịn thì phải gửi con đi du học từ rất sớm, từ mẫu giáo hay tiểu học, để đến cấp hai đã là hơi muộn.
Ngược lại, nếu muốn con đi du học nhưng vẫn là một người Việt xịn thì nên cho con đi du học sau khi đã tốt nghiệp đại học tại VN.
Còn nếu đi du học ở khoảng giữa, ngay sau khi tốt nghiệp cấp hai hoặc cấp ba thì con sẽ trở thành nửa Tây nửa Việt.
Có rất nhiều người Việt vì sang Tây ở khoảng giữa nên trở thành món giả cầy văn hóa. Bản thân họ coi thường người Việt và không nghĩ mình là Việt, nhưng Tây lại cũng không coi họ là Tây, nên họ trở thành một thứ lạc loài.
Viết đến đây mình chợt nhớ lại một truyện ngắn của một tác giả VN kể về một Việt Kiều. Sau khi sống ở nước ngoài mấy chục năm và luôn cảm thấy lạc lõng nơi đất khách quê người, đến tuổi xế chiều mới về thăm lại VN thì nhìn cái gì cũng cảm thấy xa lạ và rất khó chấp nhận, không cảm thấy thuộc về.
Cuối cùng, ngang qua một cửa hàng ông ấy tình cờ nhìn thấy một bộ ấm chén sứ Hải Dương, thứ mà hồi bé gia đình ông ấy vẫn dùng. Ông mua một bộ ấm chén và mang đi theo. Sau khi thăm một vòng bạn bè người quen cũ thì ông đi ra công viên, ôm bộ ấm chén vào lòng và ngủ lại qua đêm trên ghế đá.
Cuối truyện tác giả có viết một câu mà sau mấy chục năm đến tận bây giờ mình vẫn nhớ: "Ông là người thế nào tôi không hiểu, chỉ biết rằng ông rất cô đơn, và hơn cả cô đơn, ông mang trong lòng nỗi hoang mang vô tận của kiếp người xa xứ."