A. Nhìn người
Lãnh đạo chọn người không nên lấy ngoại hình làm tiêu chuẩn. Đặc điểm tính cách và bản tính của một người luôn được thể hiện qua những thói quen nhỏ nhặt hằng ngày của họ như ngôn ngữ, cử chỉ hoặc cách biểu đạt tình cảm:
1. Người dễ dàng đồng ý với yêu cầu của người khác, nhìn thì có vẻ rất dễ chịu, nhưng kỳ thực là người dễ thất hứa, không giữ chữ tín.
2. Người coi chuyện gì cũng đơn giản, nhìn thì có vẻ rất tài giỏi, nhưng khi thật sự bắt tay vào làm lại ít khi hoàn thành công việc.
3. Người thăng tiến nhanh chóng, nhìn thì có vẻ rất có tiền đồ, kỳ thực cái gì đến nhanh thì đi cũng nhanh.
4. Người bề ngoài lúc nào cũng tỏ ra phục tùng, nhìn có vẻ trung thành, đáng tin, nhưng thực ra không biết sẽ đ-â-m bạn sau lưng lúc nào.
Hiểu người mới dùng được người, nhân tài giống như tảng băng trôi, 10% nổi còn 90% chìm:
1. Người có đức không quá coi trọng tiền bạc, không thể dùng lợi ích vật chất để mê hoặc họ: Có thể để họ quản lý tài chính.
2. Người dũng cảm không sợ khó khăn, gian khổ cũng không đ-á-nh g-ụ-c được họ: Có thể để họ giải quyết những công việc cấp bách.
3. Người n-g-u n-g-ố-c, dễ bị l-ừ-a phỉnh: Không thể làm công việc đàm phán hay nhận xét, đánh giá.
4. Người bất trung, dễ dao động: Không nên để họ biết về cơ hội kinh doanh.
5. Người ham muốn tiền tài, dễ bị dụ dỗ, mê hoặc: Không nên để phụ trách quản lý tài chính.
6. Người nặng về tình cảm, dễ thay đổi ý kiến: Không nên để họ phụ trách công việc phải ra quyết sách.
Một lần, công ty Honda tuyển nhân viên. Giám đốc phụ trách tuyển dụng cứ đắn đo không biết chọn ai trong hai ứng viên, bèn xin ý kiến của Soichiro Honda. Ông trả lời: “Hãy chọn người khác thường nhất”. Nhân tài không có cá tính nổi bật thì không thể tạo ra sản phẩm độc đáo, đặc sắc. Nhân viên của Honda thường có hai loại: Một là thích xe Honda đến mức say mê, họ không so đo tiền lương hay đãi ngộ cao thấp, mà chỉ muốn tự tay mình nghiên cứu, chế tạo và phát minh ra những chiếc xe Honda kiểu mới. Hai là những nhân tài có tính tình cổ quái, lập dị, họ hoặc mang những suy nghĩ kỳ lạ, khác thường hoặc thích đưa ra những ý kiến bất đồng, hoặc đam mê sáng tạo, phát minh.
B. Dùng người
Muốn tìm được nhân tài, lãnh đạo phải có tầm nhìn xa, trông rộng:
1. Kịp thời đề bạt nhân tài có thành tích nổi bật vào cương vị quan trọng, khiến â.m m.ưu h-ã-m h-ạ-i của kẻ tiểu nhân khó thành.
2. Lãnh đạo sáng suốt cần ý thức rằng, nhân tài cần nhất là nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ, phải kịp thời cổ vũ và khích lệ người tài.
3. Đối với số ít thành phần ẩn danh tung lời đồn đại, b.ịa đ.ặt, người lãnh đạo một khi phát hiện phải lập tức phê bình nghiêm khắc, buộc anh ta dừng mọi hành vi châm chọc, đả kích người khác.
4. Dùng người dựa vào tình thân hay tài năng là hai phương châm khác nhau. Lãnh đạo khi dùng người tuyệt đối không thể đặt “tình thân” lên vị trí hàng đầu. Người lãnh đạo nếu chỉ một mực nghĩ đến tình thân, cả nể họ hàng, gặp trường hợp đáng phạt nhưng không thể kiên quyết, gặp trường hợp cần sa thải, lại không nỡ. Trên thực tế, đó là một kiểu “nhân ái” vô cùng có hại, dễ gây nên sự thưởng phạt bất minh, khiến cho người lãnh đạo mất đi uy tín, mang lại tổn thất cho cả công ty. “Tình thân” đặt vào người có cống hiến, nỗ lực trong công việc là một sự yêu mến bảo vệ và cổ vũ tinh thần sẽ tạo ra động lực tinh thần rất lớn.
Như vậy, để sử dụng được nhân tài, lãnh đạo phải nắm được hai điểm sau: Một là chọn người tài phải “công tâm”. Hai là chọn người hiền tài phải tránh tư thù.
C. Tín nhiệm
Người lãnh đạo phải là người đi đầu trong việc tôn trọng người khác mới làm cho nội bộ cơ quan cảm nhận được người khác tôn trọng mình, từ đó khiến cho mọi người đều có được sự tự tin khi làm việc:
1. Lãnh đạo dùng người mà không nghi ngờ thì mới nâng cao tinh thần trách nhiệm và lòng tự tin mạnh mẽ, phát huy tính chủ động, sáng tạo của cấp dưới.
2. Khi đã quyết định giao cho ai đảm nhiệm công việc gì thì tín nhiệm chính là cách khích lệ mang lại hiệu quả rất lớn.
3. Nếu xảy ra biến cố hoặc yếu tố bất lợi, người lãnh đạo nên thẳng thắn phê bình, không nên nói sau lưng họ. Nên kịp thời xóa bỏ những hiểu lầm đối với nhân viên để tránh những điều không hay.
4. Lãnh đạo nên lắng nghe ý kiến của cấp dưới. Một người lãnh đạo coi thường kiến thức và năng lực của nhân viên, bất kể anh ta bao nhiêu tuổi thì cũng coi như đã bước vào giai đoạn đầu của sự lão hoá.
Trích Tứ Thư Lãnh Đạo/ DNSG