Ông Vũ Hùng Sơn không bước vào Bảo Tín Mạnh Hải với tâm thế “người thừa kế”. Ông bước vào như một người phải học lại từ đầu và quan trọng hơn, phải thay đổi những thứ vốn được xem là hiển nhiên suốt hơn 30 năm vận hành.

chan-dung-vu-hung-son-chu-tich-bao-tin-manh-hai-nguoi-dat-lai-luat-choi-cho-doanh-nghiep-dinh-1774256571.jpg

Xuất thân từ môi trường nhà nước, quen với quy trình và kỷ luật, ông đối diện một thực tế hoàn toàn khác khi trở về doanh nghiệp gia đình: mọi thứ vận hành dựa trên kinh nghiệm, niềm tin và thói quen. Không có chuẩn chung, không có quy trình rõ ràng, mỗi người hiểu một kiểu. Và trong bức tranh đó, “người thân” gần như là một ngoại lệ mặc định.

Ông nhận ra, nếu tiếp tục quán tính cũ, doanh nghiệp sẽ không thể lớn lên như một tổ chức đúng nghĩa. Nhưng thay đổi điều đó không đơn giản, vì nó đồng nghĩa với việc chạm vào những vùng “nhạy cảm” nhất, chính là các mối quan hệ gia đình.

Bước ngoặt đến từ một quyết định tưởng nhỏ: đề xuất đưa người thân vào vị trí marketing. Với nhiều doanh nghiệp gia đình, đó là điều bình thường. Nhưng với ông Sơn, đây là bài test của hệ thống. Nếu một vị trí được trao mà không qua tiêu chuẩn, thì mọi nguyên tắc chỉ còn là hình thức.

Ông chọn cách khó hơn: đưa vào quy trình như mọi ứng viên khác. Kết quả không đạt, và ông quyết định không bổ nhiệm. Không có ngoại lệ.

Quyết định đó không chỉ là câu chuyện nhân sự, mà là tuyên bố về cách vận hành mới: gia đình không đứng ngoài hệ thống, mà phải nằm trong hệ thống. Từ đó, một nguyên tắc được thiết lập, mọi vị trí đều phải đi qua cùng một “cửa”, bất kể đó là ai.

Với Vũ Hùng Sơn, kế thừa không phải là tiếp nối, mà là tái thiết. Không phải giữ lại những gì quen thuộc, mà là dám đặt lại luật chơi để doanh nghiệp vận hành như một tổ chức chuyên nghiệp.

=> Và có lẽ, dấu ấn lớn nhất của một người kế thừa không nằm ở việc họ giữ được bao nhiêu, mà là họ dám thay đổi được điều gì.