Vụ 120 tấn thịt lợn nhiễm dịch tả châu Phi bị phát hiện tại Công ty CP Đồ hộp Hạ Long (CAN) không chỉ là bê bối an toàn thực phẩm, mà đang phơi bày một giao điểm nhạy cảm giữa khủng hoảng doanh nghiệp và dòng tiền nghìn tỷ mang dấu ấn Seprodex

Khi 9 bị can bị khởi tố, cổ phiếu CAN giảm sàn thương hiệu 67 năm tuổi chao đảo, thì ở một lớp khác quyền lực cổ đông lại vừa diễn ra cuộc thâu tóm âm thầm.

Ít ngày trước khi vụ việc nổ ra, hai pháp nhân liên quan Novaland là Địa ốc Ngân Hiệp và Đầu tư Redwood đã chi khoảng 1.400 tỷ để mua hơn 40,5 triệu cổ phiếu SEA, tương đương hơn 32% vốn Seaprodex, doanh nghiệp đang là cổ đông lớn nhất của Đồ hộp Hạ Long, nắm 27,75% vốn CAN.

novaland-chua-kip-thoat-han-da-vuong-bong-co-dong-cong-ty-do-hop-dinh-be-boi-thit-benh-1767857726.jpg

Đáng chú ý, toàn bộ lượng cổ phiếu SEA được sang tay qua giao dịch thỏa thuận giá thấp hơn thị trường tới 24%, giúp nhóm Novaland nhanh chóng vươn lên vị thế chi phối mà không cần phát đi bất kỳ thông điệp chính thức nào.

Nói cách khác, Novaland đang ngồi ở thượng tầng Seaprodex, trong khi Seaprodex lại nắm quyền chi phối Đồ hộp Hạ Long, đúng vào thời điểm doanh nghiệp này vướng vụ án thực phẩm bẩn nghiêm trọng nhất trong nhiều năm.

Câu hỏi được thị trường đặt ra không còn là “120 tấn thịt bệnh đã đi đâu”, mà là: Ai đang nắm quyền sinh sát trong cấu trúc sở hữu của Đồ hộp Hạ Long sau cú sập cổ phiếu?

Và liệu dòng tiền 1.400 tỷ của Novaland xuất hiện ở đây để “giải cứu”, “tái cấu trúc” hay đơn giản là đón đầu một cuộc sang tay quyền lực khi khủng hoảng bùng nổ?

Trong bức tranh này, nhà đầu tư nhỏ lẻ và người tiêu dùng có lẽ là hai nhóm chịu rủi ro lớn nhất, một bên kẹt cổ phiếu giảm sàn, một bên hoang mang về an toàn thực phẩm, trong khi cuộc chơi cổ đông phía trên đã hoàn tất chỉ bằng một phiên thỏa thuận.