Dương Xuân Phi, Founder/Ceo Utopia Eco Lodge and Uto Tech Jsc: Gã điên đi tìm mình trong thế giới tuổi thơ

Xem Nhiều

[Hồ sơ doanh nhân] Trần Anh Tuấn – Từ chủ chợ ở Nga đến chủ ngân hàng MSB

Chỉ sở hữu 152.000 cổ phiếu MSB, tương ứng 0,01% nhưng quyền lực của ông Trần Anh Tuấn ở...

Bầu Kiên sắp có thêm 300 tỷ dù đang ở tù

Với việc trả cổ tức tỷ lệ 30% ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên) sẽ được nhận thêm 13,2...

Him Lam – “Đế chế” tỷ đô của đại gia Dương Công Minh

Tính đến cuối năm 2017, Him Lam Corp có quy mô tổng tài sản đạt tới 45.655 tỷ đồng,...

Những gì anh đã làm được chỉ đơn giản là hiện thực hóa mọi ước mơ của những ngày thơ bé, thiết kế cuộc đời theo cách anh muốn và cố gắng không bỏ sót một mơ ước nào.

Tôi vẫn luôn tin rằng bất kì cuộc gặp gỡ nào trong cuộc đời này đều có lí do của nó, và đến đúng thời điểm khi tôi đã sẵn sàng, người phù hợp sẽ xuất hiện. Và đó thực sự là những gì tôi đã cảm nhận được sau cuộc gặp gỡ với anh, cuộc gặp gỡ giữa những ngày lúa chín trải vàng khắp đất trời Sapa, còn tôi là kẻ độc hành đang đi tìm cho mình những cảm hứng mới.

Rẽ vào con đường đất bé nhỏ với xung quanh là những thửa ruộng bậc thang trập trùng đang vào độ lúa chín, đi thêm khoảng 200m nữa thôi là tôi sẽ dừng chân tại khu nghỉ dưỡng sinh thái Utopia Eco Lodge, nơi mà tôi đã mong muốn đến từ lâu.

Phần vì cái cảnh rất thơ mà tôi thấy mọi người chia sẻ với nhau qua mạng, nhưng phần lớn hơn là tôi muốn được một lần gặp chính người tạo dựng nên nó.

Cảm giác từ lần đầu biết anh qua Dự án “Thư tay xuyên Việt – gửi thư cho người đã mất, I Have A Dream – dự án truyền cảm hứng, Tôi có một giấc mơ“ những năm 2014 – 2015 cho đến quá trình sau đó vẫn luôn thôi thúc tôi phải gặp anh, tôi tò mò điều gì khiến một con người có thể luôn đi theo những điều lý tưởng đến như vậy.

Uotpia mở ra trước mắt tôi là những căn nhà gỗ mộc mạc được bao phủ bởi hàng cỏ xanh mướt trên các mái nhà, những căn nhà xếp cạnh nhau hướng mặt ra con suối Mường Hoa và bản Tả Van yên bình.

Xung quanh Utopia được bao quanh bởi một vài màu sắc chủ đạo như màu vàng của lúa, màu xanh của núi non và những hàng cây, màu xanh của những triền cỏ, còn có thêm màu của trời, màu của suối mà tôi không thể gọi tên rõ ràng, chắc tôi sẽ gọi đó là màu của tự nhiên.

Quả thật phải thực sự đặt chân tới đây, tôi mới cảm nhận được hết cái vẻ đẹp mà tôi cho là nếu chỉ nhìn qua một vài bức ảnh thì thật là khiêm tốn. Trời lúc này đã gần về chiều, và cái hình ảnh khiến tôi ngỡ ngàng hơn nữa đó là hình ảnh của một người đàn ông với mái tóc dài búi vội, anh mặc một bộ quần áo đơn giản, tay đang cầm cái máy mài, phía dưới đất là cái máy cắt, máy khoan và thêm cả mấy cái bàn đang ngổn ngang ở bên cạnh.

Tôi đảm bảo nếu không theo dõi anh từ trước mà là lần đầu gặp thì có thể người ta sẽ nghĩ anh là thợ mộc chứ chẳng phải là chủ của cả một khu nghỉ dưỡng sinh thái đẹp đến vậy.

Bất giác ngay trong khoảnh khắc đó tôi đã phải phá lên cười nhưng là một nụ cười dành cho những điều thân thuộc giản dị, tôi nghĩ đúng là anh rồi – Dương Xuân Phi – đúng là cái gã mà hay nói câu “một khi bạn muốn – không gì là không thể”, cũng vì cái câu đó cứ ám ảnh trong đầu tôi mà hôm nay tôi đã có mặt ở đây.

Tôi tiến gần anh và chào hỏi, anh nói ngày mai có đón một đoàn khách khá đông, nên hôm nay anh phải tự tay đóng xong 11 cái bàn gỗ uống trà, cũng vì từ những ngày đầu khi xây dựng Utopia anh đã làm quen với công việc này rồi nên hôm nay làm có phần dễ dàng hơn.

Tôi thì thấy mình bắt đầu bị cuốn vào câu chuyện xây dựng Utopia, nên đã xin phép ngồi bên cạnh để nói chuyện với anh. Trong ánh hoàng hôn dịu dàng tỏa khắp không gian, tiếng gió hòa cùng tiếng suối chảy, hòa cùng cả tiếng máy mài máy khoan mà anh đang khoan vào gỗ, tôi nghĩ đây sẽ là cảnh tượng gợi lên nhiều cảm xúc dành cho bất kì ai khao khát cái vẻ đẹp tự nhiên về con người và cuộc sống.

Sau đó tôi hỏi anh một vài câu hỏi về quá trình xây dựng và vì sao có Utopia ngày hôm nay, anh không ngần ngại vừa mài phẳng mấy chiếc bàn vừa kể cho tôi câu chuyện đời mình.

“Hồi nhỏ, ngày còn cùng lũ bạn tắm sông, tắm ao, tối ra bờ hồ giải quyết nỗi buồn rồi nằm ềnh ra bãi cỏ ven hồ, ngước mắt lên nhìn bầu trời đầy sao, sâu thẳm. Kể từ ngày bắt gặp bầu trời đó, anh luôn cảm thấy bị cuốn hút bởi cái bầu trời rộng lớn này, có lẽ đó là lúc những ước mơ thuần khiết và trong sáng nhất được sinh ra. Cái hồi đó, còn xem bộ phim Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên, cảnh phim rất lãng mạn, lúc đó anh nghĩ rằng sau này nhất định sẽ có một ngôi nhà mộc mạc, đẹp tinh tế và lãng mạn như thế…”. Anh nói đến đây, tôi nhìn lại về phía xung quanh.

Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên ngày ấy anh kể, bây giờ đã hiện hữu rõ ràng trước mắt tôi, thậm chí còn có phần tuyệt vời hơn. Những căn nhà gỗ mộc mạc được bao quanh bởi khu thảo nguyên rộng lớn, trước mặt là dòng suối trong veo mát lạnh, bên trái có trồng cây thông cao, bên phải có cây đào, còn có khu đất nhỏ để trồng rau, hoa trồng khắp các lối đi.

Rồi anh nuôi cả một đàn chó với mèo, tới đây tôi chợt nhớ, khi nãy bước qua cánh cổng, mấy con chó còn ra tận nơi vẫy đuôi rồi dẫn tôi vào trong, chúng thân thiện và tình cảm lắm. Thế rồi tôi lại tự hỏi bản thân mình, ngày bé mình cũng đã từng ước mơ thật nhiều, bao ước mơ đẹp đẽ theo thời gian cứ dần đi đâu mất, nếu có thể thực hiện chắc nó cũng sẽ là những điều rất tuyệt vời.

Rồi tôi quay sang hỏi anh : “Vì sao anh lại nuôi dưỡng được ước mơ của mình lâu đến thế, sao nó lại không bị mất đi, sao anh có thể khiến nó trở thành hiện thực?”.

Tôi hỏi anh một loạt câu hỏi vì sao, có lẽ vì tôi đang quá tiếc nuối hay nhớ thương những ước mơ mình mơ ngày còn nhỏ.

“Ngày còn nhỏ, nếu em thường xuyên nghĩ đến và làm điều gì đó, nó sẽ trở thành một phần của em. Anh chỉ đơn giản là không muốn đánh mất một phần con người của mình. Đương nhiên chỉ có những giấc mơ thôi thì không đủ, anh không nghĩ mình có ước mơ cao đẹp hơn người khác, có hay chăng chỉ là anh bắt tay vào kiến tạo nó, bền bỉ theo đuổi nó và không có lí do cho bất cứ điều gì cản trở nó. Khi một người thực hiện ước mơ là lúc họ đang sống cuộc đời của chính mình”.

Vì vẫn còn băn khoăn về việc hiện thực hóa ước mơ của anh, tôi đã cố gắng hỏi về quá trình anh thực hiện ước mơ đó như thế nào, tôi không tin lại có những ước mơ được thực hiện một cách dễ dàng mà không phải trải qua nhiều thất bại.

Bàn tay anh vẫn nhanh nhẹn lắp vít cho mấy chiếc bàn, thỉnh thoảng anh lại dừng lại nhìn cái gì đó xa xa phía hoàng hôn:

Ngày còn nhỏ, đã có lúc anh trách móc gia đình, rồi so sánh bản thân mình với bạn bè cùng trang lứa. Anh luôn tự hỏi vì sao cuộc sống của anh không được bình thường như bao đứa bạn khác.

Thay vì được ở một nơi, anh đã luôn luôn phải di chuyển từ Bắc vào Trung và sau này là vào Nam. Mỗi lần như vậy anh tập làm quen với cuộc sống mới, môi trường mới. Mãi sau này khi trải qua nhiều điều, anh mới nhận ra đó chính là cơ hội để anh được đi nhiều nơi khác nhau, làm nhiều công việc khác nhau, chứng kiến cuộc sống ở nhiều phương diện mà mình chưa từng nghĩ đến. Cho đến bây giờ anh thực sự biết ơn một tuổi thơ đủ nghèo khó, đủ sự thay đổi để anh vượt qua được nhiều giới hạn của chính bản thân mình.

Vậy điều gì khiến anh luôn tích cực và tiến về phía trước như thế”? Tôi quay sang hỏi anh. “Tất cả nằm trong tư duy của một con người. Thực ra những gì anh làm nó luôn trùng với khát khao được sống, được trải nghiệm, được hiện thức hóa ước mơ của bản thân.

Kinh nghiệm, trải nghiệm sẽ là cái mà em đạt được cho dù em có làm được điều em muốn hay không. Ngày học đại học anh đã có ước mơ về một Công ty công nghệ vì vô cùng thích câu chuyện khởi nghiệp đầy cảm hứng của Steve Job, Elon Musk, hay Larry Elison… Nhưng những gì anh học được không cùng giá trị mà anh theo đuổi, đó là lúc anh quyết định dừng học Đại học ở năm thứ hai.

Sau đó anh bắt tay vào thực hiện dự án “ Thư Tay Xuyên Việt, I Have A DREAM “ với mong muốn đầu tiên là được trải nghiệm và khám phá chính mình. Anh tự nhận thấy anh là một con người nhiều lý tưởng, vì thế anh cần phải đi ra ngoài để phá mọi ràn cản ranh giới và tìm kiếm câu trả lời cho bản thân mình. Bây giờ nhắc lại hành trình đó anh tin nó vẫn là nguồn cảm hứng để những người trẻ như em có đủ niềm tin bắt đầu bước vào hành trình tìm và định nghĩa chính mình”.

“Tìm và định nghĩa chính mình”? Đây là lần đầu tiên tôi được nghe một định nghĩa hay ho đến vậy. Trước đây tôi chưa bao giờ hỏi hay cũng chưa bao giờ biết tôi sẽ làm được những gì, trong tôi vẫn luôn đầy ắp những nỗi lo sợ vô hình khiến tôi chưa bao giờ dám bước ra khỏi vòng an toàn do chính mình đặt ra.

“Vậy nếu mình làm điều đó mà thất bại thì sao anh?” Tôi buột miệng hỏi. Anh dừng tay và đưa mắt lên nhìn tôi, đôi mắt sáng bỗng nhiên khiến tôi cảm thấy hơi e ngại : “Trong từ điển của anh, chưa bao giờ có khái niệm thành công hay thất bại, nếu em định nghĩa thành công thì đương nhiên em sẽ định nghĩa thất bại. Thành công hay thất bại với anh chỉ đơn giản là một nấc thang phải trải qua khi đi lên mà thôi. Để đi đến đích thì em cần phải trải qua nhiều nấc thang, mỗi nấc thang đều là những bài học quý giá để nâng em lên những bước tiếp theo. Đôi khi anh còn đánh giá cao những thất bại huy hoàng khi cố gắng làm những điều không thể. Chỉ khi đó em mới thực sự hiểu sâu sắc về con đường của mình”.

“Vậy mình sẽ làm gì với những lời nói tiêu cực đến từ những người khác vậy anh ?” “Ngày khởi lên ý tưởng xây dựng Utopia Eco Lodge, ai cũng nghĩ anh chỉ là thằng viển vông mơ giấc mơ hão.

Thật không may là chúng ta vẫn đang sống trong một xã hội như thế, khi xã hội có quá nhiều người hoài nghi và ít niềm tin, thì việc của em là tin tưởng và bám sát vào mục tiêu mà mình theo đuổi. Đôi khi em không cần thuyết phục người ta phải tin mình, thay vào đó là bắt đầu làm, những gì mà em gây dựng đã đủ chứng minh lời em nói và định nghĩa chính con người của em rồi. Đặc biệt là khi ta làm một điều gì đó khác biệt hẳn đi, người khác sẽ không tin em có thể làm được thì em hãy cứ tiếp tục cho họ thấy.

Giống như loài sói đầu đàn, để dẫn dắt và có được niềm tin của các thành viên khác trong bầy, nó phải thể hiên sức mạnh và bản lĩnh của nó, chúng luôn đi đầu, sói khác sẽ theo sau. Những con sói đầu đàn đôi khi rất đơn độc. Đó là cái giá phải trả cho sự khác biệt, nhưng đó là sứ mệnh của cuộc đời nó, dù như thế nào nó vẫn phải làm. Nếu một ngày chỉ vì khó khăn dù đến từ bất cứ điều gì mà nó dừng lại, có lẽ cuộc sống của nó cũng sẽ dừng lại ở giây phút đó.

Nhìn Utopia ngày hôm nay đang phát triển như một mô hình nghỉ dưỡng sinh thái chuẩn mực đầy cảm hứng, nó càng củng cố cho anh niềm tin, dù cơ hội thực hiện ước mơ của mình chỉ là 1% thì anh cũng sẽ bắt tay vào thực hiện nó.

Đó cũng là giá trị để anh theo đuổi và xây dựng Dự án mạng xã hội du lịch – một trong những ước mơ của anh thuở còn là sinh viên. Nhìn lại tất cả những gì anh đã làm được cho đến ngày hôm nay, đối với nhiều người đã có thể gọi là có thành tựu nhất định, còn đối với anh chỉ đơn giản là anh đang hiện thực hóa mọi ước mơ của những ngày thơ bé, thiết kế cuộc đời theo cách mà anh mong muốn và cố gắng không bỏ sót một mơ ước nào.

Sau buổi hôm nay, chúng ta sẽ không biết trước điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai, tất cả những gì em mang được theo mình chỉ là trí tuệ và những trải nghiệm, cuộc sống trọn vẹn là khi em thật sự sống, và anh không phải là người sợ chết mà không dám sống”.

Những chiếc bàn lúc này đã được anh đóng xong xuôi, anh Phi nói mất 7 giờ đồng hồ cho 11 cái bàn, và anh vẫn luôn tự tay làm hết tất cả những gì mà anh muốn để thực sự truyền tải được giá trị mà Utopia chứa đựng. Utopia lúc này đã chuyển sang trời tối, ánh đèn vàng thắp dọc lên khắp các căn nhà gỗ trên thảo nguyên.

Có lẽ đêm nay tôi sẽ ngủ tại một cái lều trên thảo nguyên Utopia, nằm dưới một bầu trời đầy sao bên cạnh suối, và nhớ về ước mơ thuở còn thơ của mình, những ngày tháng trong trẻo nhất khi tôi sống là chính tôi.

Nhưng trước tiên tôi phải viết lại cuộc trò chuyện ngày hôm nay với anh Phi, tôi mong rằng nhiều bạn trẻ đọc được câu chuyện này và chính bạn sẽ là người bắt đầu con đường tìm và định nghĩa chính mình. Ai đã từng đi qua tuổi thơ mà không mang trong mình những ước mơ, khát vọng về một thế giới nhiều màu sắc. Cả một khoảng thời gian và không gian rộng lớn, những đứa trẻ tự do thả hồn vào vũ trụ bao la mà không lo sợ bất kì điều gì.

Thế rồi cuộc sống vận hành, đưa đẩy những đứa trẻ lớn lên cùng với bao lời khuyên, ràng buộc và định kiến của xã hội. Chúng bắt đầu được dạy cần phải trở thành những con người thực tế thì may ra mới có thể bươn chải được trên đường đời vốn nhiều chông gai ngoài kia. Và ước mơ cũng theo đó mà biến mất, con người xa dần với những khao khát từ chính trong bản thể của mình, giữ ước mơ đã khó, xây ước mơ liệu còn mấy ai có thể thực hiện.

(Viết cho SaPa – Viết cho tuổi trẻ – Và viết dành tặng anh – Dương Xuân Phi -Thảo Phương)

Mới Nhất

[Hồ sơ doanh nhân] Trần Anh Tuấn – Từ chủ chợ ở Nga đến chủ ngân hàng MSB

Chỉ sở hữu 152.000 cổ phiếu MSB, tương ứng 0,01% nhưng quyền lực của ông Trần Anh Tuấn ở...

Bầu Kiên sắp có thêm 300 tỷ dù đang ở tù

Với việc trả cổ tức tỷ lệ 30% ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên) sẽ được nhận thêm 13,2 triệu cổ phiếu ACB, tương...

Him Lam – “Đế chế” tỷ đô của đại gia Dương Công Minh

Tính đến cuối năm 2017, Him Lam Corp có quy mô tổng tài sản đạt tới 45.655 tỷ đồng, tương đương gần 2 tỷ...

Những câu lạc bộ Du thuyền nổi tiếng nhất thế giới

Những Câu lạc bộ Du thuyền này đi cùng với một số đặc quyền cực kỳ ấn tượng và những cảnh quan đẹp khó...

Samsung sắp khởi công xây dựng trung tâm R&D 220 triệu USD tại Hà Nội

Trung tâm R&D sắp xây dựng tại khu đô thị Tây Hồ Tây, Hà Nội mới có qui mô đầu tư khoảng 220 triệu...